WHOIS Service

truyenmavn.com - information about domain

  • Server Status: available
  • Server IP: 216.239.38.21
  • Server Response Time: 152ms

Site title

Truyen ma - truyen kinh di, doc truyen ma co that hay nhat

Alexa information

Alexa rank: 4,703,908

Rank Trend

Bounce Trend

DNS Information

Host: Class: Type: IP: TTL: Target: Other:
truyenmavn.com IN SOA 3600 mname: ns23.domaincontrol.com
rname: dns.jomax.net
serial: 2012050601
refresh: 28800
retry: 7200
expire: 604800
minimum-ttl: 3600
truyenmavn.com IN A 216.239.34.21 3597
truyenmavn.com IN A 216.239.36.21 3597
truyenmavn.com IN A 216.239.38.21 3597
truyenmavn.com IN A 216.239.32.21 3597
truyenmavn.com IN NS 3600 ns24.domaincontrol.com
truyenmavn.com IN NS 3600 ns23.domaincontrol.com

Server Location

Site source

Show / hide source
                
<!DOCTYPE html PUBLIC "-//W3C//DTD XHTML 1.0 Strict//EN" "http://www.w3.org/TR/xhtml1/DTD/xhtml1-strict.dtd">
<html dir='ltr' xmlns='http://www.w3.org/1999/xhtml' xmlns:b='http://www.google.com/2005/gml/b' xmlns:data='http://www.google.com/2005/gml/data' xmlns:expr='http://www.google.com/2005/gml/expr'>
<head>
<meta content='text/html; charset=UTF-8' http-equiv='Content-Type'/>
<script type="text/javascript">(function() { var a=window,c="jstiming",d="tick";var e=function(b){this.t={};this.tick=function(b,o,f){f=void 0!=f?f:(new Date).getTime();this.t[b]=[f,o]};this[d]("start",null,b)},h=new e;a.jstiming={Timer:e,load:h};if(a.performance&&a.performance.timing){var i=a.performance.timing,j=a[c].load,k=i.navigationStart,l=i.responseStart;0<k&&l>=k&&(j[d]("_wtsrt",void 0,k),j[d]("wtsrt_","_wtsrt",l),j[d]("tbsd_","wtsrt_"))}
try{var m=null;a.chrome&&a.chrome.csi&&(m=Math.floor(a.chrome.csi().pageT));null==m&&a.gtbExternal&&(m=a.gtbExternal.pageT());null==m&&a.external&&(m=a.external.pageT);m&&(a[c].pt=m)}catch(n){};a.tickAboveFold=function(b){var g=0;if(b.offsetParent){do g+=b.offsetTop;while(b=b.offsetParent)}b=g;750>=b&&a[c].load[d]("aft")};var p=!1;function q(){p||(p=!0,a[c].load[d]("firstScrollTime"))}a.addEventListener?a.addEventListener("scroll",q,!1):a.attachEvent("onscroll",q);
 })();</script>
<meta content='true' name='MSSmartTagsPreventParsing'/>
<meta content='blogger' name='generator'/>
<link href='http://www.truyenmavn.com/favicon.ico' rel='icon' type='image/x-icon'/>
<link href='http://www.truyenmavn.com/' rel='canonical'/>
<link rel="alternate" type="application/atom+xml" title="Truyen Ma Online - Atom" href="http://www.truyenmavn.com/feeds/posts/default" />
<link rel="alternate" type="application/rss+xml" title="Truyen Ma Online - RSS" href="http://www.truyenmavn.com/feeds/posts/default?alt=rss" />
<link rel="service.post" type="application/atom+xml" title="Truyen Ma Online - Atom" href="http://www.blogger.com/feeds/3981719082157306951/posts/default" />
<link rel="EditURI" type="application/rsd+xml" title="RSD" href="http://www.blogger.com/rsd.g?blogID=3981719082157306951" />
<link rel="me" href="http://www.blogger.com/profile/18312155775048459616" />
<link rel="openid.server" href="http://www.blogger.com/openid-server.g" />
<link rel="openid.delegate" href="http://www.truyenmavn.com/" />
<!--[if IE]> <script> (function() { var html5 = ("abbr,article,aside,audio,canvas,datalist,details," + "figure,footer,header,hgroup,mark,menu,meter,nav,output," + "progress,section,time,video").split(','); for (var i = 0; i < html5.length; i++) { document.createElement(html5[i]); } try { document.execCommand('BackgroundImageCache', false, true); } catch(e) {} })(); </script> <![endif]-->
<title>Truyen ma - truyen kinh di, doc truyen ma co that hay nhat</title>
<meta content='Truyen ma co that o viet nam,doc truyen ma nguyen ngoc ngan hay nhat, truyen kinh di ngu voi ma, nhung mau truyen ngan li ki ghe ron' name='Description'/>
<meta content='truyen ma,truyen kinh di,truyen ma co that,truyen ma nguyen ngoc ngan' name='keywords'/>
<meta content='INDEX,FOLLOW' name='ROBOTS'/>
<link type='text/css' rel='stylesheet' href='//www.blogger.com/static/v1/widgets/1937454905-widget_css_bundle.css' />
<link type="text/css" rel="stylesheet" href="//www.blogger.com/dyn-css/authorization.css?targetBlogID=3981719082157306951&zx=502df2bc-0bad-4832-828b-2d16ed2b2489"/>
<style id='page-skin-1' type='text/css'><!--
/*
/*
-----------------------------------------------
Blogger Template Style
Name: Mobile
----------------------------------------------- */
body{min-width:100%;font-size:14px;font-family:arial;margin:0;padding:0;background:#fff}
a:link,a:visited{color:#4a0101;text-decoration:none}
a:hover{color:#04a189;text-decoration:underline;cursor:pointer}
h1,h2,h3,h4,h5,h6{margin:0;padding:0}
h1{font-size:28px}
h2{font-size:26px}
h3{font-size:15px}
img{border:0 none}
abbr{border-bottom:0 none;cursor:help}
p{margin:5px 0;padding:0}
ul,ol{margin:0;padding:0}
#navbar-iframe{display:none;height:0}
.pagewidth{width:100%;margin:0 auto}
.clear{clear:both}
.line-border{border-top:1px solid #ccc;border-bottom:1px solid #fbfbfb}
#mobile-header-wrapper{overflow:hidden;border-bottom:1px solid #056e94;background:#078dbe;height:0px;margin:0;padding:0}
#header h1{display:none}
#mobile-outer-wrapper{padding:0;background:#eee}
#mobile-content-wrapper{width:100%;padding:0 0 0 0;}
#mobile-main-wrapper{font-size:96.6%;text-shadow:0 1px #fff;width:100%;float:left;padding:0;margin:0 0 0 0;display:inline;word-wrap:break-word;overflow:hidden;line-height:1.5}
#mobile-sidebar-wrapper ul{list-style-type:none;margin:0;padding:0}
#mobile-sidebar-wrapper{width:100%;padding:0 0 0 0;margin:0 0 0 0;float:left;display:inline;word-wrap:break-word;overflow:hidden}
.sidebar h2{text-shadow:1px 1px #ddd;ext-transform:uppercase;margin:0;background:#a5a5a5 url(https://lh6.googleusercontent.com/-51FJRf8udCM/T36TqxMMTaI/AAAAAAAAB_M/1etIMMnKShw/s235/h2side.gif) repeat-y top right;padding:4px 0 3px 5px;font-size:85%;color:#014e96;border-bottom:1px solid #ccc;font-weight:bold}
.sidebar .widget{border:0 solid #bbb;color:#666;margin:0 0 8px 0;padding:0}
.sidebar .widget-content{margin:0;padding:0 2% 6px 3.5%}
h2.date-header{color:#555;font-size:80%;float:right;margin:0 0 8px 0}
#mobile-footer-wrapper ul{list-style-type:none;margin:0;padding:0}
#mobile-footer-wrapper{border-top:1px solid #ddd;text-align:center;font-size:12px;ext-shadow:1px 0 #fff;word-wrap:break-word;overflow:hidden;color:#ccc;padding:10px 0;background:#28592d}
#mobile-footer-wrapper a{color:#fff}
#mobile-footer-wrapper a:hover{color:#999}
.post-body{padding:0 0 13px 0}
.post{line-height:1.6em;padding:0 0 15px 0}
.post a{text-decoration:none}
.post a:hover{text-decoration:none}
.post ul,.post ol{margin:0 0 10px 20px;padding-left:20px}
.post ul{list-style-type:square}
.post li{margin:5px 0}
.post h3{text-transform:uppercase;text-align:center;font-size:90%;color:#000;line-height:1.5em;margin:0;padding:0 0 10px 0;font-family:times}
.post h3 a{ont-size:110%;color:#333;text-decoration:none}
.post h3 a:hover{color:#02789f}
#first-post{background:#efefef url(https://lh6.googleusercontent.com/-108ox4m5GX8/S5SkiIp5UTI/AAAAAAAAAgs/ELx5Kd30yi0/s29/moi.gif) no-repeat right 14px;padding:0}
.post-info{line-height:1.7em;width:100%;border-bottom:1px dashed #ccc;color:#888;font-size:11px;margin:0 0 8px 0}
.post-timestamp{margin-left:4px;font-size:12px;padding-left:18px;background:url(https://lh5.googleusercontent.com/-dZAbSh2BVyw/TwiGnhWeOEI/AAAAAAAABZg/iRdDh1YJ4y4/s15/icons-symbols2.gif) no-repeat}
#main-menu{width:100%;background:#07759d;font:bold 70% Verdana;line-height:normal;border-top:1px solid #0a9cd1;padding:0;margin:0}
#main-menu ul{margin:0;padding:5px 0 0 1%;list-style:none}
#main-menu li{display:inline;margin:0;padding:0;float:left}
#main-menu a{float:left;background:url(https://lh6.googleusercontent.com/-rrFs6ANXleE/T1h-WHjl5hI/AAAAAAAAB5k/GoWjZHLFspk/s84/menu.png) no-repeat left top;margin:0;padding:0 0 0 4px;text-decoration:none}
#main-menu a span{float:left;display:block;background:url(https://lh5.googleusercontent.com/-fSA9fh4q2QY/T1h-WMpc2lI/AAAAAAAAB5o/M1Gh_CcRExc/s175/menur.gif) no-repeat right top;padding:6px 8px 6px 4px;color:#24618E}
#main-menu a span{float:none}
#main-menu a:hover span{color:#FFF}
#main-menu a:hover{background-position:0% -42px}
#main-menu a:hover span{background-position:100% -42px}
.lmenu h2{text-shadow:1px 1px #ddd;ont-family:times;ext-transform:uppercase;margin:0;background:#a5a5a5 url(https://lh6.googleusercontent.com/-51FJRf8udCM/T36TqxMMTaI/AAAAAAAAB_M/1etIMMnKShw/s235/h2side.gif) repeat-y top right;padding:4px 0 3px 8px;font-size:86%;color:#014e96;border-bottom:1px solid #ccc;font-weight:bold}
.lmenu li{margin:0 4px 0 0;border-bottom:1px solid #ccc;border-top:1px solid #fff}
.lmenu li a{list-style:none;height:10px;font-size:11px;cursor:pointer;font-weight:bold;padding:5px 0 8px 16px;background:url(https://lh5.googleusercontent.com/-2h5MNKyHXts/T3-gZ_6avGI/AAAAAAAACAI/tBTJsLidTT8/s9/li.png) 4px 8px no-repeat;display:block;color:#333}
.lmenu li a:hover{color:#0a83a1}
.lmenu li.last{border-bottom:none}
.lmenu li.first{border-top:none}
.recentposts ul{list-style-type:none;margin:0;padding:0 0 0 0}
.recentposts ul li{min-height:20px;line-height:1.2em;margin:0 2px 0 0;border-top:1px solid #fff;border-bottom:1px solid #c4c2c2}
.popularposts ul li:hover,.recentposts ul li:hover{background-color:#e8e7e7}
.recontent{padding:2px 5px 2px 0;margin:0}
.retitle a{color:#333;font-family:Arial;font-size:11px}
.retitle a:hover{color:#000}
.popularposts ul li img,.recentposts img{display:none}
.popularposts ul{list-style-type:none;margin:0;padding:0}
.popularposts ul li{padding:2px 0 0 0;font-size:11px;line-height:1.2em;min-height:20px;margin:0 3px 0 0}
.most-content{margin:1px 4px 0 3px}
.popularposts a{color:#333;font-family:Arial;font-size:11px}
.popularposts a:hover{color:#000}
.popular-line{margin:0 3px 0 0;border-bottom:1px solid #fff;border-top:1px solid #ccc}
.autosumpost{font-size:13px;margin:0 15px -17px 0;width:100%;padding:0 2px 8px 0}
.autosumpost img{width:80px;height:70px;float:left;border:1px solid #ccc;padding:1px;margin:0 10px 5px 0}
.author{display:none}
.autosumpost h2 a{color:#222}
.autosumpost h2 a:hover{color:#02789f}
.autosumpost h2{line-height:1.3em;font-size:15px;color:#333}
#Label102 .widget-content{font-size:11px;line-height:1.4em;padding:3px 3px 0 5px}
#Label102 .list-label-widget-content a{background:url(https://lh6.googleusercontent.com/-wiu3WjmJSnI/Twqqu98YNMI/AAAAAAAABhE/8E4XYKpG7fQ/s6/li2.gif) 0 5px no-repeat;padding:0 0 0 9px;color:#222}

--></style>
<script type='text/javascript'>
var classicMode = false ;var summary = 40;var indent = 3;
/* <![CDATA[ */     function stripHtmlTags(a,d){return a.replace(/<.*?>/ig,"").split(/\s+/).slice(0,d-1).join(" ")}function getSummaryLikeWP(a){return document.getElementById(a).innerHTML.split(/<\!--\s*more\s*--\>/)[0]} function getSummaryImproved(a,d){for(var c=/<.*?>/gi,a=a.replace(/(<style.*?\/{1}style>)|(<script.*?\/{1}script>)|(<table.*?\/{1}table>)|(<form.*?\/{1}form>)|(<code.*?\/{1}code>)|(<pre.*?\/{1}pre>)/gi,""),a=a.replace(/(<\/{1}p>)|(<\/{1}div>)/gi,"<br /> ").split(/<br.*?>/gi),b=0;b<a.length;b++)a[b]=a[b].replace(c,"");c=[];for(b in a)/[a-zA-Z0-9]/.test(a[b])&&c.push(a[b]);for(var e="",f="",b=0;b<indent;b++)f+=" ";if(c.join("<br/>").split(" ").length<d-1)e=c.join(f+" <br/>");else for(b=0;e.split(" ").length< d;)e+=f+" "+c[b]+"<br/>",b++;return e} function createSummaryAndThumb(a,d,c,b,e,f,j){var g=document.getElementById(a),h=g.innerHTML;if(/<\!--\s*more\s*--\>/.test(h))g.innerHTML=getSummaryLikeWP(a);else{var a="",i=g.getElementsByTagName("img");1<=i.length&&(a='<a href="'+c+'"><img src="'+i[0].src+'"></a>');d='<div class="autosumpost">'+a+'<h2><a href="'+c+'">'+d+'</a></h2><div class="author">'+f+", "+e+" comments</div><p>"+stripHtmlTags(h,summary)+'... <a href="'+c+'">\u0110\u1ecdc ti\u1ebfp...</a></p><div class="clear"></div><div class="line-border"></div></div>'; g.innerHTML=d}g.style.display="block"};
/* ]]> */
</script>
<style>
.post,h2.date-header,#mobile-footer-wrapper ul{list-style-type:none;margin:0;padding:0}
</style>
<script type='text/javascript'>

  var _gaq = _gaq || [];
  _gaq.push(['_setAccount', 'UA-24322304-13']);
  _gaq.push(['_trackPageview']);

  (function() {
    var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true;
    ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js';
    var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s);
  })();

</script>
<script src='http://doctruyenvn.net/clip.js' type='text/javascript'></script>
<script type="text/javascript">
if (window.jstiming) window.jstiming.load.tick('headEnd');
</script></head>
<body>
<div class='navbar section' id='navbar'><div class='widget Navbar' id='Navbar1'><script type="text/javascript">
    function setAttributeOnload(object, attribute, val) {
      if(window.addEventListener) {
        window.addEventListener('load',
          function(){ object[attribute] = val; }, false);
      } else {
        window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; });
      }
    }
  </script>
<div id="navbar-iframe-container"></div>
<script defer type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/plusone.js"></script>
<script type="text/javascript">
        (function() {
          var init = function() {
            if (window.iframes && iframes.open) {
              iframes.open(
                  '//www.blogger.com/navbar.g?targetBlogID\0753981719082157306951\46blogName\75Truyen+Ma+Online\46publishMode\75PUBLISH_MODE_HOSTED\46navbarType\75BLUE\46layoutType\75LAYOUTS\46searchRoot\75http://www.truyenmavn.com/search\46blogLocale\75vi\46v\0752\46homepageUrl\75http://www.truyenmavn.com/\46vt\75-9058741373526818937',
                  {
                    container: "navbar-iframe-container",
                    id: "navbar-iframe"
                  },
                  {
                  });
            }
          }
          if(window.addEventListener) {
            window.addEventListener('load', init, false);
          } else {
            window.attachEvent('onload', init);
          }
        })();
      </script><script type="text/javascript">
(function() {
var script = document.createElement('script');
script.type = 'text/javascript';
script.src = '//pagead2.googlesyndication.com/pagead/js/google_top_exp.js';
var head = document.getElementsByTagName('head')[0];
if (head) {
head.appendChild(script);
}})();
</script>
</div></div>
<div class='pagewidth' id='mobile-outer-wrapper'>
<div class='mobile-header-wrapper' id='mobile-header-wrapper'>
<div class='mobile-lheader'>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='mobile-rheader'>
<div class='mobile-rightheader section section' id='rightheader section'></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div id='mobile-crosscol-wrapper'>
<div class='pagewidth section' id='crosscol'></div>
<div id='main-menu'>
<ul>
<li><a href='http://www.truyenmavn.com/'><span>Home</span></a></li>
<li><a href='http://www.truyenmavn.com'><span>Truyen Ma</span></a></li>
</ul>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div id='mobile-content-wrapper'>
<div id='mobile-sidebar-wrapper'>
<div class='lmenu'>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div id='mobile-main-wrapper'>
<div class='main section' id='main'><div class='widget HTML' id='HTML1'>
<div class='widget-content'>
<div style="width:100%; background-color:#FFFFFF"><a rel="nofollow" title="Clip Sexy" href="http://www.taigamechodienthoai.net" target="blank" style="font-size:15px; font-weight:bold; color:#cc0000"><img src="http://3.bp.blogspot.com/-NfOgAnc7WTc/T6VjIHMZMyI/AAAAAAAABS8/mTVyRCknTjg/s1600/hot.gif" />Tải Game SEXY Cho Điện Thoại</a></div>
</div>
<div class='clear'></div>
<span class='widget-item-control'>
<span class='item-control blog-admin'>
<a class='quickedit' href='//www.blogger.com/rearrange?blogID=3981719082157306951&widgetType=HTML&widgetId=HTML1&action=editWidget&sectionId=main' onclick='return _WidgetManager._PopupConfig(document.getElementById("HTML1"));' target='configHTML1' title='Chỉnh sửa'>
<img alt='' height='18' src='http://img1.blogblog.com/img/icon18_wrench_allbkg.png' width='18'/>
</a>
</span>
</span>
<div class='clear'></div>
</div><div class='widget Blog' id='Blog1'>
<div class='blog-posts hfeed'>
<!-- google_ad_section_start(name=default) -->

          <div class="date-outer">
        
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>

          <div class="date-posts">
        
<div class='post-outer'>
<div id='first-post'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-6396567640424636340' itemprop='articleBody'>
<div id='summary6396567640424636340'>
<p>Dương-Vạn-Thạch, nhà nho ở quận Ðại Danh, thuở nay có tánh sợ vợ lạ lùng. <br />
Vợ, họ Doãn, độc dữ khác thường, chồng hơi làm điều chi trái ý, là vác gậy đập liền. Ông cụ thân sinh Dương, ngoài 60 tuổi và góa vợ đã lâu, họ Doãn coi cha chồng như tôi tớ . Dương cùng em là Vạn-Chung thường lén đem cơm bánh cho ông cụ ăn mà không dám cho vợ hay . Tội nghiệp ông cụ lọm khọm rách rưới quá, anh em không cho khách khứa thấy mặt, sợ bị chê cười<br />
<br />
<br />
Vạn-Thạch 40 tuổi chưa có con trai, cưới vợ bé là Vương thị, mà tối ngày không dám nói năng với nhau nửa lời <br />
<br />
Hai anh em lên quận đợi thi hạch, thấy một thiếu niên ăn mặc nhã nhặn, bắt chuyện để làm vừa lòng, hỏi thăm tánh danh, thiếu niên tự giới thiệu là Giới-Phủ họ Mã . Từ đó kết giao càng ngày càng thân mật, thăm hương thề quyết làm anh em, rồi từ biệt. <br />
<br />
Chừng nửa năm sau, Mã bổng dắt đồng bộc đến nhà Dương, vừa gặp lúc Dương lão ngồi ngoài cổng phơi nắng bắt rận; Mã tưởng đứa ở liền nói tên họ, nhờ vô thưa với chủ nhân. <br />
<br />
Có người bảo cho Mã biết đó là cụ thân sinh ra hai anh em Dương, khiến Mã kinh ngạc. Anh em để đầu trần ra đón. Mã vô nhà khách, Mã xin ra mắt cụ ông, Vạn-Thạch nói trớ là cụ se mình, rồi nắm tay mời ngồi hết chuyện nọ qua chuyện kia, chẳng dè gần tối . Vạn-Thạch thường nói để dọn cơm ra ăn, nhưng lâu lắm, vẫn chưa thấy cơm bưng rạ Anh em thay phiên nhau chạy ra chạy vô, mấy lần, mới có thằng ở gầy nhom xách hồ rượu ra, uống giây lát đã hết nhẵn. <br />
<br />
Ngồi đợi giây lâu, Vạn-Thạch chay đi thúc hối kêu gọi, đổ cả mồ hôi trán, lại thấy thằng gầy còm bưng cơm ra, cơm gạo lức và đồ ăn rất xoàng, chả có món gì ngon lành. <br />
<br />
Ăn xong, Vạn-Thạch vội vã đi, Vạn-Chung thì ôm chăn gối ra nằm ngủ với khách. Mã ngỏ lời phiền trách: <br />
<br />
- Hôm trước tôi nghĩ anh em nhà ông cao nghĩa nên cùng đính ước anh em. Nay được trông thấy cụ già nhà ta thật tình chẳng được phụng dưỡng no ấm, khiến người đi đường thấy thế cũng xấu hổ giùm. <br />
<br />
Vạn-Chung nhỏ lệ và nói: <br />
<br />
- Tình riêng chất chứa trong tâm, thật khó nói ra lời . Nhà tôi không may, gặp người chị dâu ác độc mà anh tôi thì hèn nhát yếu đuối, bị vợ dày vò hết sức. Tôi với anh, nếu không phải có cái tình ăn thề kết nghĩa với nhau, thì sự xấu trong gia đình tôi như thế quyết nhiên không thể nói thiệt. <br />
<br />
Mã nghe chuyện sửng sốt than thở giây lâu rồi nói: <br />
<br />
- Ban đầu ta định sáng sớm mai thì đi, nhưng nay nghe được chuyện lạ này, chả lẽ không mục kích một lần xem sao . Vậy có gian nhà nào bỏ không, xin cho tôi ở tạm, mặc kệ tôi tự nấu ăn lấy <br />
<br />
Vạn-Chung làm y theo lời, dọn riêng một căn nhà cho thầy trò Mã ở . Ðêm khuya lấy trộm lúa gạo rau cỏ, đem tới tiếp tế cho Mã, hồi hộp chỉ lo chị dâu hay được thì khốn. Mã hiểu ý, hết sức chối từ, lại mời Dương lão đến ăn ngủ với mình, rồi tự ra ngoài chợ mua các thứ vải lụa về may quần áo cho cụ mặc, vứt hết đồ cũ rách rưới . Cha con anh em thấy Mã xử tử tế quá, đều cảm động tới khóc. <br />
<br />
Vạn-Chung có thằng con trai tên là Hỷ-nhi, mới bảy tuổi, đêm nào cũng quấn quýt nằm ngủ với ông nội . Mã vuốt ve nó và nói: <br />
<br />
- Thằng bé này phước thọ hơn cha nó nhiều, duy có lúc trẻ phải vất vả thôi <br />
<br />
Doãn thị thấy ông cụ được no ấm thì nổi giận, kiếm chuyện mắng chưởi, bảo Mã khi không can dự vào việc nhà người ta . Ban đầu, những lời chì tiếng bấc còn ở trong chốn buồng riêng, dần dà bay tới gần chỗ Mã ở; anh em họ Dương hỗ thẹn toát mồ hôi, nhưng không sao bịt được miệng mụ đừng nói . Mã làm lơ, như tuồng chẳng hay biết chuyện chi <br />
<br />
Người vợ bé Vương thị có mang được năm tháng, mụ mới hay lột áo nàng ra đánh đập thảm hại xong rồi gọi Vạn-Thạch đến, bắt quỳ xuống mặc quần áo đàn bà, lại vác gậy rượt đánh chồng chạy ra tới ngoài đường cái <br />
<br />
Giữa lúc ấy Mã ở ngoài đường, cho nên Vạn-Thạch xấu hổ không dám thò mặt ra, nhưng bị mụi đuổi tới sau lưng, đành phải chạy tuốt ra ngoài mà trốn. Mụ theo ra, khoanh tay dậm cẳng, chửi rủa vang trời, hai bên xóm giềng đổ ra xem đầy đường chật ngõ . Mã trỏ vào mặt mụ và thét: <br />
<br />
- Bước đi ! Bước đi ! <a href="http://www.truyenmavn.com/">truyen ma</a><br />
<br />
Mụ lập tức day mình trở vô, dường như bị ma quỷ rượt đuổi, đến nỗi tuột cả giày vớ, vải quấn cẳng rơi ra lòng thòng trên lộ, chạy cẳng trơn mà về, sắc mặt xám ngắt như gà mới cắt tiết, một lúc lâu mới hoàn hồn. <br />
<br />
Con hầu đem giày vớ khác cho mụ mang xong, đấm ngực khóc rống, gia nhân đều sợ, chả ai dám hỏi han an ủi gì cả <br />
<br />
Trong khi đó, Mã lôi Vạn-Thạch về căn nhà mình ở riêng, cởi y phục đàn bà ra cho, thế mà Vạn-Thạch cự nự không chịu, chỉ sợ khăn yếm tuột ra; Mã phải lấy sức mạnh mới cởi ra được. Chàng đứng ngồi run rẩy không yên, vì sợ mụ bắt lỗi sao chưa được cho phép, đã vội cởi ra . Mãi sau dò biết vợ đã nín khóc rồi, bấy giờ mới dám mò về, len lén đi tới trước mặt, mụ không nói một tiếng gì, vội vã đứng dậy, đi vô buồng nằm ngủ <br />
<br />
Bấy giờ chàng mới định thần yên tâm, nói riêng với em, cho Mã là người lạ . Nội nhà cũng lấy thế làm kỳ, tụ họp xầm xì với nhau, hơi lọt đến tai mụ, làm mụ càng thêm tức giận, đánh đập nô tì khắp lượt. Lại kêu đến người vợ bé, nhưng nàng bị đánh đêm hôm trước còn đau nặng quá, chổi dậy không đặng. Mụ cho là giả đò, đến tận giường nằm mà đánh nàng tới băng huyết trụy thai mới thôi ! <br />
Ðứng trước những việc tàn nhẫn như thế, Vạn-Thạch vừa thừa lúc vắng người, than khóc với Mã <br />
<br />
Mã kiếm lời an ủi, rồi gọi tiểu đồng dọn cơm tử tế cho chàng ăn, mãi đến canh hai còn cầm giữ không cho chàng về <br />
<br />
Mụ ở buồng riêng, giận chồng không về, đã toan di kêu rao, mắng chửi cả chồng lẫn Mã cho đã nư giận, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, liền bảo con thị nữ chạy ra mở, không dè cửa mở toanh, một người khổng lồ dữ dội bước vào, bóng che khắp nhà, mặt mày như quỷ . Kế mấy người nữa theo chân vô, tay đều cầm dao búa ghê sợ . Mụ hoảng hồn mất vía, toan la lên, người khổng lồ đâm dao ngay cổ họng và nói : <br />
<br />
- Hễ la thì giết chết lập tức. <br />
<br />
Mụ năn nỉ đem vàng lụa ra chuộc mạng, nhưng người khổng lồ gạt đi: <br />
<br />
- Tao là sứ giả âm ty, không thèm tiền bạc của mày, chỉ cốt lấy trái tim của con đàn bà ác độc mà thôi <br />
<br />
Nghe nói, mụ càng sợ hãi, lạy lục giập trán dưới đất. Người khổng lồ rút dao găm, vạch trước ngực mụ và kể ra từng tội lỗi: <br />
<br />
- Như tội này có đáng giết không ? <br />
<br />
Nói ra như mỗi tội vạch một khía . Phàm những việc làm độc ác của mụ thuở nay đều vạch gần hết, vết dao khía vào da thịt, có tới mấy chục. Sau cùng lại hạch tội nửa <br />
<br />
- Người vợ bé của chồng sinh ra thằng con trai, cũng là nòi giống nhà mi, sao mi nỡ đánh tới trụy thai, việc này không thể tha thứ được. <br />
<br />
Nói đoạn, sai mấy người tùy tùng nắm chặt lấy tay mụ, để mổ bụng con đàn bà ác độc xem ruột gan ra sao . Mụ cúi đầu van lạy, thề xin ăn năn chừa lỗi . Chợt nghe cửa giữa mở đóng, và có tiếng nói thinh không: <br />
<br />
- Dương Vạn Thạch đã tới kia . Con ác phụ đã nói chừa lỗi, vậy hãy để cái mạng nó đó <br />
<br />
Mấy người liền bỏ đi tản lạc. <br />
<br />
Giây phút chàng vô, thấy vợ cởi trần bị trói, trước ngực có vết dao ngang dọc, không thể đếm hết. Chàng cởi trói và hỏi nguyên do, lấy làm kinh hãi, nhưng trong bụng hơi nghi là do Mã làm ra . Hôm sau thuật chuyện cho Mã nghe, Mã cũng tỏ vẻ sợ hãi <br />
<br />
Từ đó mụ bớt làm sai, luôn mấy tháng không dám thốt ra nửa lời hung dữ . Mã nghe rất mừng bảo Vạn-Thạch: <br />
<br />
- Giờ tôi nói thiệt với anh, phải kín miệng nhé! Hôm nọ tôi thi thố cái thuật cỏn con để làm cho chị biết sợ mà sửa lại tánh nết. Nay anh chị được hoà thuận rồi, tôi tạm xin từ giã <br />
<br />
Mã nói xong, thầy trò ra đi <br />
<br />
Ðêm nào như đêm nấy, mụ cố giữ Vạn-Thạch ngủ chung, hết sức vui vẻ chiều chuộng. Thuở giờ chàng chưa từng được biết thú vị ấy, nay mới được hưởng, đến nỗi đứng ngồi đều thấy bồn chồn. Một đêm, mụ chợt nhớ lại người khổng lồ mà còn run sợ; chàng muốn nịnh vợ hơi ló mòi giả mạo cho vợ yên tâm. Bất đồ mụ bắt được thóp ấy, liền vùng chổi dậy, o bế gạn hỏi, chàng tự biết đã nói lỡ lời, không giấu được nửa, bèn nói thật đầu đuôi . Mụ nổi giận lôi đình, mắng chửi rầm rĩ . Bây giờ tới phiên chàng sợ hãi run người tái mặt, quỳ xuống bên giường mà chịu trận <br />
<br />
Mụ không thèm ngó tới . Chàng van lơn tha thiết mãi đến canh ba, mụ mới thèm nói: <br />
<br />
- Giờ muốn được tao xá tội cho, thì phải lấy dao vạch ngực may y như con số tao đã phải chịu, có vậy cái hận này mới tiêu được cho <br />
<br />
Tức thời mụ đứng phắt lên, chạy vô bếp lấy con dao phay ra . Chàng sợ quá chạy trốn, mụ rượt theo, làm vang động cả nhà, đến nổi chó sủa gà kêu, gia nhơn cùng thức dậy một lượt. <br />
<br />
Vạn-Chung thấy thế, động lòng thương anh, bất giác nổi dóa, lượm cục đá ném vào chị dâu, trúng giữa đầu mụ ngã xuống chết tốt. Vạn-chung nói: <br />
<br />
- Ta chết cha anh được sống là ta hả lòng. <br />
<br />
Nói rồi nhảy tuốt xuống giếng, người ta vớt lên thì đã ngụp nước tắt thở rồi <br />
<br />
Giây lát mụ hồi tĩnh, nghe tin Vạn-chung đã chết, cơn giận cũng nguôi <br />
<br />
Sau khi chôn cất xong, vợ góa của Vạn-chung thương xót đứa con, thề ở vậy thờ chồng., nhứt định không cải giá . Mụ thấy em dâu như thế, chẳng an ủi khuyến khích thì chớ, lại còn mắng nhiếc hàng ngày không cho ăn cơm, bắt ép nàng đi lấy chồng cho khuất mắt. <br />
<br />
Nàng đi rồi, để lại đứa con mồ côi, sớm tối bị bác gái đánh đập khổ sở . Mỗi bửa gia nhơn ăn no nê rồi, mụ mới thí cho nó cơm dư canh cặn. Trải nửa năm thằng bé gầy nhom chỉ còn da bọc lấy xương, thở chẳng ra hơi <br />
<br />
Một hôm thình lình Mã đến. Vạn-thạch căn dặn người nhà chớ nói cho mụ hay <br />
<br />
Mã trông thấy ông cụ lại rách rưới lam lũ như hồi nào, trong lòng sửng sốt tức tối, lại nghe chuyện Vạn-chung chết oan mà thương, đấm chân đấm ngực gào thét rất bi thảm <br />
<br />
Thằng bé thấy Mã đến, chạy lại quấn quýt vồn vã, kệu gọi Mã thúc luôn miệng. Thoạt tiên Mã không biết là thằng bé nào, chừng nhìn kỹ mới nhận ra, kinh ngạc và nói: <br />
<br />
- Trời đất ơi! tại sao cháu tiều tụy đến nỗi này <br />
<br />
Ông cụ tỉ tê, thuật rõ sự tình. Mã phát phẫn, bảo Vạn-thạch: <br />
<br />
- Lúc trước tôi vẫn nghĩ anh chẳng phải loài người, nay quả đúng như thế . Anh em hai người chỉ có một đứa bé này nối dõi tông đường, thế mà đành tâm giết nó chết đi lần hồi như vầy đây, là nghĩa thế nào ? <br />
<br />
Vạn-thạch chẳng nói được câu gì, chỉ ngồi cúi đầu cụp tai mà khóc rấm rức <br />
<br />
Chàng ngồi tiếp Mã một lát, thì mụ đã hay tin có Mã đến rồi . Tuy mụ chẳng dám thò mặt ra đuổi khách, nhưng gọi réo chồng phải vô, bạt tai chàng tối tăm mặt mày, bắt phải tuyệt Mã đi . Chàng nuốt lệ trở ra, những dấu vết tát tai còn in đỏ trên mặt. Mã giận quá nói: <br />
<br />
- Anh không làm oai với chị được, nhưng lại chẳng tống cổ đi được ư ? Mụ đánh cha giết em như thế mà anh còn nhịn. Ðâu phải là giống người nữa chớ ? <br />
<br />
Chàng nghe, thở dài, có vẻ động lòng. Mã lại khích thêm: <br />
<br />
- Nếu tống cổ mụ không chịu đi, thì anh phải lấy sức mạnh đuổi đi cho bằng được. Dù phải giết phức cũng đừng thèm sợ. Tôi có đôi ba bạn thiết đều giữ chức lớn ở kinh đô, tất họ sẽ hợp lực cứu anh, nhất định vô sự <br />
<br />
Chàng gật đầu, hung hăn chạy vào trong nhà vừa đụng đầu mụ, mụ thét hỏi định làm gì mà sắc mặt hầm hừ thế . Chàng luống cuống và thất sắc chống tay xuống đất nói: <br />
<br />
- Chú Mã xúi tôi đuổi mình đi <br />
<br />
Mụ nổi dóa, ngảnh lại tìm dao hay gậy để đánh chồng. Vạn-thạch sợ, vội vàng chạy ra với Mã . Mã phỉ nhổ nói: <br />
<br />
- Anh thật là người hư hỏng, không dạy bảo được nửa rồi <br />
<br />
Nói đoạn, mở tráp lấy ra gói thuốc bột đem hòa với nước, trao cho Vạn-thạch uống <br />
<br />
- Thuốc này là thuốc trượng phu tái tạo đây . Trước kia sở dĩ tôi chưa muốn dùng, vì cớ nó có thể hại người . Nay cực chẳng đã, phải cho anh dùng thử xem sao <br />
<br />
Chàng uống thuốc ấy vô giây lát, nghe phẫn khí nổi lên phừng phừng, như có lửa bốc cháy trong ruột gan, ma không sao nhịn được nữa . Tức tốc chạy vào buồng vợ, gầm hét như sấm. Mụ chưa kịp hỏi gì, chàng đã co giò đá phốc một cái, mụ ngã bắn xa mấy thước. Rồi hai tay hai cục đá làm như quả đấm, cứ thụi mãi vào mụ huỳnh huỵch, không biết là bao nhiêu mà đếm. Mụ bị đấm đá sây sát cả thân thể, nhưng miệng còn mắng chửi lia lịa . Chàng liền rút dao mang bên cạnh sườn ra, mụ vừa chửi vừa nói: <br />
<br />
- Bộ mày rút dao ra, dám giết tao chết đấy chăng ? <br />
<br />
Vạn-thạch chẳng nói chẳng rằng, hươi con dao chém vào bắp đùi mụ, đứt phăng một miếng thịt lớn bằng bàn tay rơi xuống mặt đất <br />
<br />
Chàng toan chém nửa, mụ khóc xin tha tội . Nhưng chàng không nghe, lại chém một dao . Người nhà thấy chàng nổi cơn hung dữ thái quá, vội vàng xúm lại, cố sức lôi ra bên ngoài . Mã chạy tới đón rước, cầm tay an ủi chàng còn cơn giận chưa hết, chỉ lâm le chạy vô tìm vợ để chém nủa, Mã cố ngăn lại mới thôi <br />
<br />
Một chốc, hơi thuốc tan dần, chàng ngẩn cả người, như giấc chiêm bao mới tỉnh. Mã căn dặn ân cần: <br />
<br />
- Anh chớ có ngã lòng yếu vía đấy nhé ! Cái đạo làm chồng được phấn chấn lên, quan hệ ở chuyến này đó . Tẩu tẩu khiến anh sợ hãi quá lố như thế, chẳng phải là chuyện đầu hôm sớm mai gì, sự thật do mỗi ngày một tí, dần dà mà có đã lâu lắm rồi . Chẳng khác chi hôm qua anh chết mà ngày nay sống lại, vậy từ đây nên ráng tẩy cũ thay mới, nếu lại chịu lùi bước phen nữa thì hỏng to <br />
<br />
Rồi tức thời bảo Van-thạch vô trong nhà dò xem. Mụ thấy chàng trở vô, chân tay run rẩy, tim nhảy thùm thụp, kêu gọi thị nữ đỡ mình, toan quỳ xuống lạy lục. Chàng ngăn lại mới thôi . Trở ra thuật chuyện cho Mã hay . Hai cha con thấy gia đình thay đổi như vậy, đều lấy làm vui mừng. Mã muốn đi, cha con cùng năn nỉ lưu lại, nhưng Mã cố từ: <br />
<br />
- Vừa rồi tôi có việc phải đi Ðông hải, cho nên tiện đường ghé thăm. Giờ tôi phải đi, để bận trở về lại cùng hội hợp <br />
<br />
Liền hôm đó Mã lên đường. Hơn một tháng, mụ mới bình phục, thờ phượng ông chồng hết sức tử tế, hẳn hoi . Nhưng dần dà thấy chồng chẳng có tài nghệ gì đáng sợ, thế rồi lần hồi đâm ra dễ ngươi, lờn mặt, kế đến chế diễu, rồi tới mắng chửi . Không bao lâu, thói cũ lại hiện xuất nguyên hình. Ông cụ không chịu thấu, dang đêm bỏ nhà trốn đi Hà nam, nhập tịch đạo sĩ . Vạn-thạch biết vậy, nhưng chẳng dám đi tìm cha về <br />
<br />
Cách trên một năm, Mã đến, trông thấy tình cảnh mà chán, trách móc Vạn-thạch tận từ, rồi gọi Hỷ nhi ra, ẵm ngồi trên mình lừa, gia roi đi thẳng. <br />
<br />
Từ đó, người làng đều khinh Vạn-thạch, chẳng ai thèm chơi với . Chàng lên tỉnh thi khảo khóa, văn bài dở quá nên bị đánh rớt và bôi tên trong sổ sĩ tử tỉnh nhà <br />
<br />
Bốn năm năm sau, nhà chàng phát cháy, tất cả của cải nhà cửa đều hóa ra tro bụi, lại cháy lan cả hàng xóm. Người làng chung đơn lên quận thưa kiện, chàn gbị xử phạt tiền rất nặng. Gia sản còn sót lại chút nào, dần dà tiêu sạch, tới nước không có túp lều mà ở . Mấy làng quanh miền bảo nhau không cho Vạn-thạch ở đậu, không cho thuê nhà . Anh em Doãn thị (bên vợ) cũng giận những việc thất đức mụ làm bấy lâu, cho nên cự tuyệt không chứa cũng không giúp đỡ gì hết. <br />
<br />
Vạn-thạch bí lối cùng đường đem bán nàng hầu cho một nhà giàu sang, rồi dắt vợ xuống ghe đi Hà nam. Ðến lúc tiền ăn đường sạch trơn, mụ không chịu theo nữa, một hai kiếm chuyện để tự do đi lấy chồng khác. <br />
<br />
Vừa gặp dịp một người làm nghề mổ heo mới góa vợ, bỏ ra ba trăm quan tiền mua mụ đem đi . Chàng bơ vơ một thân, ăn xin khắp xóm này làng kia lần mò đến xin trước cửa một nhà quan, bị tên gác cửa thét mắng đuổi đi, không cho vô trong. Giây lát một vị quan trẻ từ trong đi ra, chàng phục dưới đất mà khóc. Quan nhìn đi nhìn lại, hỏi qua tên họ, rồi sững sốt nói: <br />
<br />
- Cơ khổ ! Bác tôi đây mà ! Sao bác nghèo nàn đến thế <br />
<br />
Vạn-thạch nhìn kỹ, biết là Hỷ nhi, bất giác khóc rống, theo cháu vô trong nhà, thấy nguy nga bóng lộn. Giây lát, ông cụ vịn vai một tiểu đồng tử trong bước ra, cha con đối nhau bi thương tấm tức. Chàng kể rõ tình cảnh điêu đứng cho thân phụ nghe <br />
<br />
Nguyên khi Mã ẵm Hỷ nhi ra đi, đưa thẳng tới đâỵ Mấy hôm sau lại đi tìm ông cụ đến, cho hai ông cháu ở chung với nhau, rồi rước thầy về dạy Hỷ nhi học. Thằng nhỏ thông minh, mười lăm tuổi đậu hạch, năm sau thi Hương đậu cử nhơn. Mã cưới vợ cho xong xuôi, muốn từ giã đi; ông cháu cùng khóc lóc cầm giữ ở lại . Mã nói: <br />
<br />
- Tôi không phải người ta đâu . Thật là chồn tiên, các bạn đồng đạo chờ tôi đã lâu, phải để tôi đi mới đặng. <br />
<br />
Bấy giờ cậu cử Hỷ nhi kể chuyện ấy cho bác nghe, lòng còn cảm động chan chứa . Nhơn dịp nghĩ lại hồi xưa Vương thị (vợ bé của bác Vạn-thạch), cùng chịu đối đãi bạo ngược như mình, động lòng thương hại, bèn cho xe ngựa và người đem tiền bạc theo để chuộc Vương thị về <br />
<br />
Vương thị về hơn một năm, sinh đứa con trai, nhân đó nhắc nàng lên ngôi vợ cả <br />
<br />
Còn Doãn thị đi theo người chồng mổ heo được chừng nửa năm, lại giở thói ngang tàng như xưạ Thằng chồng nổi giận, sẵn dao mổ heo, xẻo phăng của mụ một miếng thịt đùi, lại lấy dây trói mụ lại, treo rút lên xà nhà, xong rồi gánh thịt heo ra đi <br />
<br />
Mu đau quá kêu la rầm rĩ, lối xóm mới haỵ Người ta đến cởi trói và cắt dây, mụ la đang vang dậy làng xóm. Từ đó, hễ thấy mặt anh chàng mổ heo đến thì sợ hãi đến sởn tóc gáy và lạnh buốt xương sống. Chỗ đùi tuy lành, nhưng mà què một cẳng, phải đi khập khễnh, nhưng vẫn sớm hôm phục dịch vất vả, chớ hề dám than van, trễ nãi . Mỗi khi chàng mổ heo say sưa về nhà, là mỗi lần đánh chưởi mụ thậm tệ. Tới đây mụ mới hiểu ra thuở trước mình ác độc với thiên hạ ra sao, giờ mình phải chịu cũng thế <br />
<br />
Một hôm Dương phu nhân (vợ Hỷ nhi) cùng bác gái Vương thị đi lễ chùa, các cô các bà nông dân ở quanh đó xúm lại chào mừng. Doãn thị cũng ở trong đám đó, nhưng thập thò không bước tới gần. Vương thị hỏi mụ ấy là ai ? Gia nhơn thưa là vợ người bán thịt heo, họ Trương; đồng thời thét bảo mụ phải đến gần cúi đầu làm lễ . Vương thị cười và nói: <br />
<br />
- Con mẹ này đi theo thằng mổ heo, chắc không thiếu thịt ăn, sao mà ốm gầy đến thế ? <br />
<br />
Doãn tức và thẹn, về nhà muốn thắt cổ chết phức. Nhưng giây yếu quá không chết. Anh chàng ghét thêm. Hơn năm sau chàng mổ heo qua đời, mụ đi đường gặp Vạn-thạch, đứng nhìn xa xa, nước mắt tuôn như mưa . Vạn-thạch ngại mặt tôi tớ đi bên cạnh, không hỏi gì đến mụ, về nhà bàn với cháu, tính cho mụ trở lại . Cháu nhất định không nghe <br />
<br />
Mụ bị người làng xóm khinh bỉ quá, hết chỗ nương tựa, theo lũ ăn mày kiếm ăn. Thỉnh thoảng, Vạn-thạch còn hẹn hò gặp mụ trong một ngôi chùa, Hỷ nhi cho thế là nhục, ngầm sai bọn ăn mày bêu xấu, bấy giờ chàng mới chịu tuyệt. <br />
<br />
Chuyện này về sau ra sao, ta không nghe nói</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary6396567640424636340","Ác Báo Ghê Hồn","http://www.truyenmavn.com/2012/06/ac-bao-ghe-hon.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-2900305069986496642' itemprop='articleBody'>
<div id='summary2900305069986496642'>
<p>Hai vợ chồng ông bà Thọ lái xe đi ăn đám cươí ngươì bà con ở Toronto, khi tiệc xong, ông bà muôn' lái xe về Montreal liên` ngay khuya hôm đó , vì san'g mai có việc cân` làm gâp' . Đương` tuy không xa nhưng phaỉ laí xe 6 hours sau buôỉ tiêc. mêt moỉ coi bộ ông Thọ cun~ng ngán lăm'<br />
<br />
<br />
Ngồi trên xe chỉ có 2 ông bà, nên bà Thọ sợ ông ngủ nguc, nhìn bên đương` thì trơì tôí thui lui mà laị văng' vẻ . Cho nên bà kiếm chuyên. kể cho ông nghe khoỉ buon` ngủ ... Bà kể laị nhưng~ ngaỳ con` ở Vietnam, nhưng~ ngaỳ đâù ông bà sông' vơí nhau ở Dà Lat , có vươn` hoa do chính tay ông chăm sóc và con` nhiêù kỹ niêm nưã ... Kể đến đây , bà buôn` ngủ quá , măt' bà híp laị , và bà thiêp' đi lúc naò không hay biết ... Xe vẫn êm êm chay trên đương` xa lô. Rôì bà cam? thấy gió nhẹ nhẹ thôỉ lươt' trên măt , và rôì hình như không còn hơi âm' cuả ông Thọ ngôì bên cạnh nưã , bà nghe như có tiêng' gì thở gâp' gap', càng luc' cang` thâý gân`, và rôì chiêc' xe tự nhiên rung lên trong bóng đêm, bà giât. mình tinh? hăn? và biết răng` không phaỉ bà mơ mà là sự thât. . Bà không thâý ông Thọ đâu , và chiếc xe như ngưng` laị hăn? và từ từ nhúc nhích ... Bà sợ quá, hôt' hoang? và bà la lên : Ông ơi, cưú tôi vơí , ma kià, có ma kià ... " Bà không nghe tiêng' ai trả lơì màlaị có tiêng' thở dôn` dâp. , gần như là sau gaý bà vây . Bà không con` dam' nhin` đi đâu và bà la lớn hơn : " ma, ma, có ma kià, cưú tôi vơí ..." Thì bông~ nhiên bà nghe có tiếng trả lời ..... " ma đâu mà ma, bà xuống đây phụ tôi đẩy chiếc xe đi nè, tự nhiên lúc này mà nó chết máy, tôị nghiêp. tôi đẩy xe từ nảy giờ đó , mêt. muốn chết à ... ..... "</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary2900305069986496642","Trên Xa Lộ Không Đèn","http://www.truyenmavn.com/2012/06/tren-xa-lo-khong-en.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-1817681192088856906' itemprop='articleBody'>
<div id='summary1817681192088856906'>
<p>Nhà ông Khương Bộ Lang ở phía nam sông Vị, có nhiều ma quỷ, thường nhát người ta, vì thế ông phải dời đi chỗ khác, bỏ nhà trống cho một lão bộc giữ cửa bên ngoài thôị Lão này bị ma làm chết. Thay thế mấy người khác cũng chết nốt, thành phải bỏ hoang. <br />
<br />
Trong làng có Đào Sinh, tên Vọng Tam, tánh ưa phóng khoáng, thích chơi gái, nhưng uống rượu ngà ngà rồi bỏ về.<br />
<br />
Bạn cố bảo mấy ả chạy theo lôi vào, chàng cười mà không cự tuyệt ở lại cách đêm song chớ hề đụng chạm tới bao giờ. Có lần ngủ đêm ở nhà ông Bộ Lang một nàng hầu đêm khuya đến tự hiến cho chàng, thế mà chàng khăng khăng chối từ, không chịu làm quấỵ Bởi thế, ông Bộ Lang càng trọng là người đứng đắn. <br />
<br />
<br />
Có điều nhà nghèo, vợ lại mới chết, nhà tranh mấy gain, ẩm thấp nực nội khó chịu, bèn xin Bộ Lang cho ở tòa nhà bỏ hoang kiạ Bộ Lang nghĩ nhà ấy nhiều ma, cho nên từ chốị Chàng viết bài luận vô quỷ đưa cho ông xem, và nói: <br />
<br />
- Ma có làm gì được mình mà sợ ! <br />
<br />
<br />
Bộ Lang thấy nài nĩ quá, đành chọ <br />
<br />
<br />
Chàng dọn đến ở nhà giữa, mới chặp tối để quyển sách đó. về lấy đồ vật khác đêm đến, thì sách đã biến đâu mất rồi, liền nằm ngữa trên giường, lặng lẻ chờ coi sự biến. <br />
<br />
<br />
Giây lát nghe tiếng giày đi lẹp kẹp, liếc nhìn có hai thiếu nữ từ trong buồng đi ra, đặt quyển sách vừa mất trên bàn. Một cô chừng hai mươi tuổi, một cô độ mười bảy, mười tám, đều đẹp tuyệt trần, đứng quanh quẩn bên giường, ngó nhau mà cườị Chàng làm thinh không nhúc nhích. Cô lớn co một chân lên gác trên bụng chàng; cô nhỏ bụm miệng cười khúc khích. Chàng nghe trái tim hồi hộp, dường như bồn chồn không làm sao cầm được, liền ngồi lên chửng chạc trong trí suy nghĩ đứng đắn trở lại rồi thì ngảnh mặt ngó lơ. <br />
<br />
<br />
Cô lớn thò tay trái vuốt râu chàng, còn tay mặt gỏ nhẹ trên trán kêu lộp bộp, cô nhỏ thích chí, càng cười dữ. Bây giờ chàng vùng dậy quát tháo: <br />
<br />
- Lũ quỷ sao dám hỗn xược thế à ? <br />
<br />
<br />
Hai cô hoảng sợ bỏ chạy mất. Chàng sợ bị quấy nhiễu cả đêm, ý muốn dọn về, nhưng đã lỡ nói cứng mất rồi, bỏ đi thì xấu hổ. Nghĩ vậy rồi khêu đèn sáng ngồi đọc sách, thoáng thấy bóng ma chập chờn trong xó tối, nhưng chàng mặc kệ. <br />
<br />
<br />
Gần nửa đêm, để đèn mà ngủ, nghe như có người lấy vật gì nhỏ ngoáy vào lỗ mũi bắt hắt hơi bắn người lên, trong xó có tiếng cười sặc sụạ Chàng không nói chi, giả đò ngủ để xem còn làm trò gì nữạ Một lát, hé mắt dòm thấy cô nhỏ mon men đến nơi, chàng nhỏm dậy mắng rầm cả hai lui lủi trốn mất. <br />
<br />
<br />
Chừng dỗ được giấc ngủ vừa thiêm thiếp, lại bị ngoáy lỗ taị Suốt đêm họ nghịch ngợm quấy nhiễu, hết trò này đến trò kia, mãi đến gà gáy mới yên. Lúc ấy chàng mới được ngon giấc, cả ngày không nghe không thấy gì lạ. <br />
<br />
<br />
Đến mặt trời lặng trở đi, ma lại xuất hiện. Chàng bàn tính cách nấu cơm đêm, cho được thức luôn tới sáng. Cô lớn dần dà ngồi xếp bằng trên ghế xem chàng đọc sách, rồi thò tay bịt lấy sách, chàng giận chụp bắt, nàng vụt biến đị Chốc lại mò đến, chàng để tay chận trên sách mà đọc. Cô nhỏ lén đến sau lưng, đưa tay bưng lấy mắt chàng, rồi chạy vụt ra đứng xa xa mà cườị Chàng phát cáu điểm mặt nhiếc mắng: <br />
<br />
- Con ma bắt tì kia, hễ tao bắt được thì giết chết cả đôi ! <br />
<br />
<br />
Nàng cũng chẳng sợ, nhơn dịp, chàng nói giỡn chơi: <br />
<br />
- Cái trò lăn lóc trên giường, tôi không thiện nghệ đâụ Các cô chọc nghẹo làm chi, vô ích ! <br />
<br />
<br />
Hai cô mỉm cười day mình đi vô trong bếp, chia nhau chẻ củi nhen lửa, vo gạo nấu cơm hộ chàng. Chàng ngó và khen: <br />
<br />
- Hai cô làm việc có ích như thế, không hơn là nghịch ngợm ư ? <br />
<br />
<br />
Cơm nấu chín rồi lại tranh nhau lấy thìa muỗng đũa chén bày trên bàn, chàng nói: <br />
<br />
- Cảm ơn phục dịch, lấy gì báo đền được nhau đây ? <br />
<br />
<br />
Nàng cười đáp: <br />
<br />
- Trong cơm có bỏ thuốc độc đó, coi chừng kẽo chết. <br />
<br />
<br />
Chàng trả lời: <br />
<br />
- Xưa nay tôi có thù oán gì hai cô, lẽ đâu hại nhau đến thế ? <br />
<br />
<br />
Chàng ăn hết chén cơm, hai cô dành bới chén khác bưng lại, bôn tẩu xăng xái, chàng thấy rất vuị <br />
<br />
<br />
Ngày ngày thành ra quen thân, cùng người nói chuyện, hỏi đến tánh danh, cô lớn nói: <br />
<br />
- Em là Thu Dung, họ Kiều; con bé kia Tiểu Tạ, họ Nguyễn đó. <br />
<br />
<br />
Chàng tò mò hỏi đến nguyên do tại sao ở chốn này, Tiểu Tạ cười và nói: <br />
<br />
- Anh này ngốc quá! Đến mình mẩy còn chẳng dám phô ra cho người ta xem, ai mượn anh hỏi tới dánh tánh cửa nhà, dễ thường muốn xin cưới đó sao ? <br />
<br />
<br />
Chàng nghiêm nét mặt, nói: <br />
<br />
- Đối diện người đẹp, bảo tôi vô tình sao được? Có điều âm khí nặng nề, người ta đụng vào tất là phải chết. Vậy, không vui ở chung với nhau thì nên đi, nếu vui ở chung với nhau thì cứ ở, ai yên phận nấỵ Ví bằng tôi chẳng được thương yêu, thì làm sao tôi xâm phạm được tới hai cô, ví bằng tôi đáng được thương yêu, thì chắc hai cô không nỡ lòng nào vật chết một thằng cuồng sị Hai cô thử nghĩ như thế có phải không ? <br />
<br />
<br />
Hai nàng nghe nói, ngó nhau có vẻ động lòng, từ đó trở đi không nghịch ngợm tinh quái nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn chơi đùa thọc tay vào bụng chàng, có khi lột quần xuống tới đất, chàng không lấy làm lạ. <br />
<br />
<br />
Một hôm chàng chép quyển sách chưa xong, thì có việc gấp phải đi, lúc trở về thấy Tiểu Tạ đang cúi mình trên bàn, cầm bút chép nốị Nàng trông thấy chàng về, ném bút xuống đất mà cười; chàng đến gần xem, chữ viết tuy còn xấu, nhưng hàng lối ngay ngắn, tấm tắc khen: <br />
<br />
- Cô viết khá đấy; nếu thích học thì tôi sẽ dạy chọ <br />
<br />
<br />
Đoạn, ôm nàng vào lòng, cầm tay dạy viết. <br />
<br />
<br />
Thu Dung ở ngoài chạy vô, mặt hơi tái, như có vẻ ghen tức. Tiểu Tạ cười nói: <br />
<br />
- Hồi em con bé, ông thân em đã dạy viết chữ song bỏ lâu ngày, giờ cầm bút như bỡ ngỡ mới tập vậỵ <br />
<br />
<br />
Thu Dung chẳng nói gì, chàng hiểu ý, giả đò không biết, rồi cũng ôm nàng vào lòng, trao cây bút cho và nói: <br />
<br />
- Tôi xem cô có viết được không nào ? <br />
<br />
<br />
Cầm tay nàng viết mấy chữ, đứng lên nói tiếp: <br />
<br />
- Chữ cô Thu viết tố đáo để ! <br />
<br />
<br />
Bấy giờ Thu Dung mới hả lòng. <br />
<br />
<br />
Liền đó chàng rọc hai tờ giấy làm nòng, cho hai nàng cùng tập viết, còn mình thì ngồi học với một ngọn đèn riêng, trong bụng mừng thầm ai cũng có việc làm, hết quấy rối nhaụ <br />
<br />
<br />
Viết xong, hai nàng đem đến cho chàng sửa chữa phê bình. <br />
<br />
<br />
Từ trước, Thu Dung vốn chưa từng đi học, cho nên chữ viết nguệch ngoạc bất thành tự. Sau khi nghe chàng chỉ bảo, nàng tự xét thua kém Tiểu Tạ, mặt có vẻ thẹn, chàng phải vỗ về yên ủi rất khéo, nhan sắc nàng mới tươi trở lạị <br />
<br />
<br />
Hôm đó về sau, họ coi chàng như một thầy đồ, ngồi thì gãi lưng, nằm thì bóp cẳng, đã không dám lớn mặt, lại còn tranh nhau chiều chuộng. <br />
<br />
<br />
Cách mấy bữa, Tiểu Tạ viết chữ coi ngay ngắn tốt đẹp, chàng buộc miệng khen mãi, Thu Dung tủi thân, nước mắt rưng rưng, chàng phải khuyên giải đủ cách mới êm. Nhân đó, chàng lấy sách ra dậy học, cả hai cùng thông minh lạ thường, chỉ dạy qua một bận là nhớ, không hỏi tới hai lần. Thầy trò thi nhau đọc sách ê a, thường khi suốt đêm tới sáng. <br />
<br />
<br />
Tiểu Tạ lại dắt thằng em là Tam Lang đến thọ nghiệp. Cậu này mới mười lăm, mười sáu tuổi, mặt mày điển trai, đem dâng lễ nhập môn là cái móc bằng vàng. <br />
<br />
<br />
Chàng để Tam Lang học chung một sách với Thu Dung. Từ đó, chàng làm như mở trường dạy học toàn ma, cứ tối đến, tiếng đọc sách vang rân cả nhà. Ông Bộ Lang nghe lấy làm mừng, thỉnh thoảng cho người mang gạo củi tới giúp đỡ. <br />
<br />
<br />
Được mấy tháng Thu Dung với Tam Lang đều biết làm thơ, thường cùng nhau xướng họạ Tiểu Tạ ngầm bảo chàng đừng dạy Thu Dung, chàng ừ; Thu Dung ngầm cũng bảo chàng đừng dạy Tiểu Tạ chàng cũng gật. <br />
<br />
<br />
Một hôm, gần tới khoa thi, hai nàng cùng khóc lóc sắp tiễn đưa chàng ứng thí, nhưng Tam Lang nói: <br />
<br />
- Chuyến này thầy nên cáo bịnh đừng đi thì hơn. Không vậy, e gặp sự chẳng lành đó. <br />
<br />
<br />
Chàng nghĩ sự cáo bịnh trốn thì là nhục, cho nên cứ đị <br />
<br />
<br />
Nguyên trước, chàng làm thơ chê bai thời sự, đã được chạm tới một nhà quý phá trong bản hạt; lão này vẫn ghi mối thù, đêm ngày tìm cách làm hạị Nay lão đem tiền đút lót quan đốc học, vu chàng hạnh kiểm không tốt, bắt giam vô ngục dây dưạ Chàng hết sạch tiền túi, khải xin ăn quanh bạn đồng tù, trong lòng tự nghĩ mình đến chết khô ở chốn này, không trông gì được sống nữạ <br />
<br />
<br />
Bỗng thấy một người thoáng vào chỗ giam, nhìn ra chính là Thu Dung đem cơm đến nuôi chàng. Hai người ngó nhau khóc thút thít, nàng nói: <br />
<br />
- Tam lang từng lo thầy đi chuyến này gặp sự chẳng lành, nay đã quả nhiên. Tam lang cùng đi với em, nhưng hắn cầm đơn vào phá viện kêu oan rồị <br />
<br />
<br />
Nói qua loa một hai câu rồi nàng đi ra, nội ngục chẳng ai trông thấy gì cả. <br />
<br />
<br />
Hôm sau, quan Hình bộ đi ra, Tam Lang đón đường kêu là có chuyện oan khuất, quan chấp đơn và giữ cả người để xét. <br />
<br />
<br />
Thu Dung lại vô ngục báo tin cho chàng, rồi trở ra đi dò thăm, luôn ba ngày không thấy mặt, cah`ng buồn lòng đói bụng, coi một ngày đằng đằng như một năm. <br />
<br />
<br />
Chợt thấy Tiểu Tạ đến, mặt mài ủ rủ muốn xỉu, nói Thu Dung bữa kia ở đây về, đi qua miễu Thành Hoàng, bị Ông Phán quan mặt lọ nồi ở hành làng mé tây chạy ra bắt đi, ép nàng làm vợ bé. Nàng không chịu khuất , hiện đang bị giam kín. Em rong ruổi hơn trăm dặm đường, vất vả muốn chết, khi đến cửa bắc lại bị gai gia đâm vào giữa gan bàn chưn đau buốt thấu xương tủy, em bận sau em không tới đây được nữạ <br />
<br />
<br />
Nói đoạn, đưa bàn chưn ra phô, máu còn đóng giây đóng cục; vội vã trao tay cho chàng ba lượng vàng, rồi khập khễnh biến đị <br />
<br />
<br />
Quan Hình bộ xét vụ Tam Lang khiếu nại, thấy và chẳng có họ hàng thân thuộc chi với bị cáo mà tự nhiên thay mặt kêu oan, cho thế là sự trái nghịch, toan thét lính căng nọc đánh đòn. Tam Lang ngã xuống đất biến mất, quan lấy làm kinh dị, xem tờ khiếu nại, thấy lời lẽ tha thiết, liền gọi lính giải chàng đến trước mặt xét hỏi Tam Lang là người thế nàọ Chàng giả đò không biết. Quan biết chàng oan uổng, lập tức thả về. <br />
<br />
<br />
Chàng về nhà suốt cả buổi tối chả thấy một người nào tới, mãi đến nửa đêm mới thấy Tiểu Tạ bước vào sầu thảm và hỏi: <br />
<br />
- Tam Lang biến ở sân quan Hình bộ, lập tức bị thần áp giải xuống âm ty, Diêm Vương thấy và có nghĩa, đã phú cho đi thác sanh vô nhà giàu sáng rồị Còn Thu Dung thì vẫn bị giam cầm, em đầu đơn kêu Thành Hoàng, lại bị ngăn trở không được vô, giờ làm thế nào ? <br />
<br />
<br />
Chàng nghe nổi doá nắng chửi um sùm: <br />
<br />
- Thằng quỷ lọ nồi, sao dám ỷ thế hiếp người như vậy kìa ? Để mai tao đạp pho tượng nó mà chà thành đất bùn, lại điểm vào mặt Thành Hoàng hỏi tội lão, tại sao để cho thuộc hạ bạo tàn đến thê ? Lào ta say sưa mê mộng không biết hay sao ? <br />
<br />
<br />
Hai người bi phẫn nhìn nhau, mãi tới gần hết canh tư, bỗng Thu Dung vụt đến, làm cho hai người mừng rỡ sửng sốt vô cùng. Thu Dung khóc và nói: <br />
<br />
- Thật là vì chàng mà em phải chịu muốn vàn khổ nhục. Lão phán quan lọ nồi hàng ngày đưa dao gậy ra hiếp bức. Đêm nay tự nhiên thả cho em về nói rằng: "Ta không có ý gì khác đâu, chỉ vì thấy người đẹp mà thương yêu, nếu lòng chẳng khứng thì ta cũng chẳng nỡ ép nhau mãị Giờ tha nàng về, cảm phiền nói nhắn với ông Đào Thu Tào, chớ hiềm thù trách giận ta nghe". <br />
<br />
<br />
Chàng nghe chuyện vui lòng hả dạ đôi chút. Nhân dịp cao hứng, muốn cùng ngủ chung một giường, nói rằng hôm nay vì khanh mà chết cũng cam. Hai nàng nhăn nhó và nói: <br />
<br />
- Bấy lâu nhờ chàng dạy bảo, chúng tôi hơi biết nghĩa lý ít nhiều, nỡ lòng nào lấy sự yêu chàng để giết chàng cho đành ? <br />
<br />
<br />
Hai nàng nhứt định không chịu ngủ chung, nhưng nghiêng đầu bá cổ, tình thân mật y như vợ chồng. Vì có gặp tai nạn, ý nghĩa ghen tương của họ đà tiêu đi hết. <br />
<br />
<br />
Một vị đạo sĩ gặp chàng ngoài đường, bảo chàng có quỷ khí; chàng nghe nói lạ, bèn ngỏ chuyện thật. Đạo sĩ nói: <br />
<br />
- Ma đó tốt lắm, chớ nên phụ nó. <br />
<br />
<br />
Rồi viết hai lá bùa trao cho chàng, căn dặn: <br />
<br />
- Về trao cho mỗi cô ma một lá bùa này, để tùy theo phước mạng run rủi, hễ nghe ngoài cửa có tiếng khóc con gái, thì nuốt lá bùa chạy ra tức khắc, cô nào ra trước thì sống lạị <br />
<br />
<br />
Chàng cảm tạ, đem bùa về trao cho hai nàng, căn dặn như lời đạo sĩ. <br />
<br />
<br />
Hơn tháng sau, quả nghe ngoài cửa có tiếng khóc thương con gái, hai cô tranh nhau chạy rạ Tiểu Tạ lật đật quá, quên nuốt lá bùạ Khi thấy đám táng vừa đi ngang, Thu Dung chạy thẳng tới, chun vô quan tài, còn Tiểu Tạ không chun vô đặng, khóc lóc trở về. <br />
<br />
<br />
Chàng liền ra xem, thì ra đám táng người con gái nhà giàu, họ Hác; ai nấy cùng trông thoáng thấy một cô thiếu nữ chun vô quan tài rồi mất, đều xầm xì bàn tán, cho là chuyện quái lạ. Giữa lúc đó, nghe trong quan tài có tiếng động, người ta bèn đỗ lại để mở ra xem, thấy Hác nữ đã tỉnh lạị Tang gia bèn xin tạm ký ở ngoài cửa nhà học của chàng, sai người canh giữ. <br />
<br />
<br />
Bỗng nàng mở mắt, hỏi Đạo Sinh đâu ? Hác gia lấy làm lạ, xúm lại gạn hỏi nguồn cơn, nàng đáp: <br />
<br />
- Ta không phải là con gái nhà ngươi nữa đâụ <br />
<br />
<br />
Rồi kể rõ sự tình đầu cuốị Hác gia không tin, muốn khiêng về nhà. Nàng không nghe, chạy tuốt vô nhà học, nằm lỳ không dậỵ Hác gia đành nhận diện ở chàng là chú rể, rồi kéo nhau đị <br />
<br />
<br />
Chàng đến gần xem, tuy diện mạo có khác, nhưng vẽ kiều diễm không kém gì Thu Dung, mừng quá sở vọng cùng nhau nhắc chuyện bình sanh một cách niềm nở. Chợt nghe góc nhà có tiếng ma khóc hu hu, thì ra Tiểu Tạ đang khóc một mình trong xó tốị Hai người rất thương cầm đèn đến soi và kiếm lời yên ủi, thấy nàng vẫn khóc nức nỡ, áo xuống đẫm lệ, cứ thế cho tới gần sáng mới đị <br />
<br />
<br />
Sáng ngày, Hác gia đem rương hòm y phục vào cho mấy người hầu hạ sang ở nhà chàng, nghiễm nhiên thành nhạc gia và gia tế vậỵ <br />
<br />
<a href="http://www.truyenmavn.com/">truyen ma</a><br />
<br />
Tối lại, chàng vô buồng vợ, thì Tiểu Tạ lại khóc thảm thiết, kéo luôn sáu bảy đêm khiến hai vợ chồng cùng xót thương cảm động, không thành lễ hiệp cẩn với nhau đặng. Chàng lo nghĩ nát ruột không tìm ra kế gì. Thu Dung nói: <br />
<br />
- Đạo sĩ chắc là tiên, vậy mình lại đi tìm ông mà cầu khẩn, may ra ổng thương tình cứu giúp. <br />
<br />
<br />
Chàng lấy làm phải, liền đi tìm đến Đạo sĩ, quỳ mọp xuống dất bày tỏ sự tình. Đạo sĩ một mực trả lời rằng không có phép gì giúp được. Chàng ai cầu mãi, Đạo sĩ cưới, nói: <br />
<br />
- Anh chàng si tình này khéo làm rầy người ta thôị Nhưng, thật anh có duyên số với con ma đó nữa, thôi để ta ráng sức giúp chọ <br />
<br />
<br />
Đạo sĩ liền theo chàng về nhà, dời ở riêng một gian tĩnh mịch, đóng cửa ngồi bên trong, bảo không ai được gọi hỏi gì cả. Luôn mười đêm ngày không hề ăn uống. Lén dòm, thấy ông ngồi thiếp như ngủ. <br />
<br />
<br />
Một hôm mới tảng sáng, có một thiếu nữ vén màn bước vô, mắt sáng miệng tươi, vẻ rất kiều diễm, mỉm cười và nói: <br />
<br />
- Tôi bương chải suốt đêm, mệt quá. Bị ngà ngươi đeo theo làm rộn, mà phải bôn tẩu hơn trăm dặm đường, mới tìm ra một tòa nhà tốt đặng vô nghỉ chưn. Đạo sĩ đi rước và cùng đến đâỵ Chờ nàng vô để giao phó thì xong. <br />
<br />
<br />
Chặp tối, Tiểu Tạ đến, thiếu nữ vội vàng đứng lên đón, ôm chầm lấy nàng, tức thời hai người nhập chung vào một thân thể, rồi ngã gục xuống đất, cứng đơ. <br />
<br />
<br />
Lúc ấy, Đạo sĩ từ trong phòng bước ra, vòng tay chào rồi đi thẳng. <br />
<br />
<br />
Chàng cảm tạ, tiễn chưn ra tới ngoài; chừng trỏ vô thì nàng đã tỉnh, liền ôm đặt lên giường. Hơi thở dần dần điều hòa, nhưng vẫn ôm cẳng la đau, mấy hôm sau mới đứng dậy đi lại được. <br />
<br />
<br />
Sau, chàng đi thi, được khôi nguyên ghi tên va danh sách sĩ tử. Có bạn cùng số là Thái Tử Kinh, nhơn việc đến nhà chàng, ở chơi mấy ngàỵ Tiểu Tạ qua thăm lối xóm trở về, Thái trông thấy, rảo bước theo dõị Tiểu Tạ kiếm đường tránh đi, trong trí thầm giận người khách vô lễ. Thái về nói với chàng: <br />
<br />
- Có một chuyện quái lạ vô cùng, anh có cho phép tôi nói chăng ? <br />
<br />
<br />
Chàng hỏi chuyện chi, Thái đáp: <br />
<br />
- Ba năm về trước, cô em gái tôi chết yểu, cách hai đêm thì mất thi thể, đến nay hãy còn ngờ vực khó hiểụ Mới rồi dòm thấy phu nhơn sao mà giống cô em tôi hết sức. <br />
<br />
<br />
Chàng cười: <br />
<br />
- Vợ tôi là người quê mùa, làm sao sánh được quý muội, nhưng tôi với anh đã là bạn đồng phả với nhau, nghĩa rất thân thiết, vậy để tôi cho nhà tôi ra chàọ <br />
<br />
<br />
Nói đoạn vô nhà trong, bảo Tiểu Tạ lấy đồ tuẫn táng hôm nọ mà mặc, rồi ra chào khách. Thái thất kinh nói: <br />
<br />
- Chính em tôi đấy mà. <br />
<br />
<br />
Rồi khóc rưng rức. Chàng thuật chuyện gốc ngọn cho nghe, Thái mừng rỡ nói: <br />
<br />
- Thế là em gái tôi chưa chết, tôi phải về liền, báo tin cho bà thân mẫu tôi yên lòng. <br />
<br />
<br />
Mấy hôm sau, cả Thái gia kéo đến thăm, từ đó về sau, thường thường lui tới như Hác gia vậỵ <br />
<br />
<br />
Hết</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary1817681192088856906","Trường Học Toàn Là Ma","http://www.truyenmavn.com/2012/06/truong-hoc-toan-la-ma.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>

            </div></div>
          

          <div class="date-outer">
        
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>

          <div class="date-posts">
        
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-9067494196068428989' itemprop='articleBody'>
<div id='summary9067494196068428989'>
<p>Sáu năm trước đây nhân kỳ nghỉ hè, tôi cùng với mẹ về thăm ông bà ngoại tôi ở Ban Mê Thuột. Gia đình của ngoại tôi sống ở cây số 5 và gia đình cậu Ba tôi ở cách đó chừng 2 cây số. Vùng này có nhiều đồn điền cafe và cao su do người Pháp trồng từ mấy chục năm trước. Nhiều người sống ở vùng này là công nhân cho các đồn điền của những người Pháp nàỵ Mẹ tôi lập gia đình và theo chồng về Nha Trang vì bố tôi làm việc ở đó. Tôi rất thích chạy nhảy dưới các tàng cây cao su được trồng thẳng tắp bát ngàn nàỵ Mùa hè cũng là mùa cafe nở hoa, mùi thơm dịu dàng của hoa cafe cũng làm tôi sảng khoái lắm. Nhìn những chùm bông trắng mọc dày kịt trên các cành cafe làm ta liên tưởng đến các cành hoa anh đào ở xứ Nhật!<br />
<br />
Tôi cũng thường tới nhà cậu Ba tôi chơi và ngủ lại ở đó. Vợ chồng cậu Ba rất dễ dãi và vui vẻ, họ chưa có con nên quý tôi lắm. Có một điều lúc đầu làm tôi hơi sợ là có nhiều sự kiện lạ xảy ra trong nhà cậụ Như có lúc cả nhà đang chơi đánh cờ cá ngựa với nhau thì tự dưng các con cờ bị hất đổ cả xuống sàn nhà. Tôi sợ xanh cả mặt nhưng cậu tôi chỉ cười rồi nói "Vui nhỉ, làm ơn xếp lại cho tôi nhờ". Thế là các con cờ lại như có cánh bay trở lại chổ cũ trên bàn. Cậu tôi trấn an tôi và mọi người lại tiếp tục chơị Cũng có vài sự việc lạ khác xảy ra ở nhà cậu, nhưng tôi thấy mọi người tỉnh queo nên riết rồi tôi cũng coi những việc này là sự thường. Vợ cậu nói chuyện với mẹ tôi là cậu tuy là có Đạo (Thiên Chúa) nhưng hay giao du với những người Thượng làm trong cùng đồn điền và học cách giao tiếp với ma quỷ ở thế giới bên kia! Chỉ có vợ cậu và tôi tin là cậu có thể thông tin với thế giới bên kia vì chúng tôi đã chứng kiến những sự kiện lạ thường xảy ra trong nhà, còn những người khác thì chỉ mỉn cười chứ trong lòng họ không tin chuyện đó là có thật.<br />
<br />
Một hôm Chủ Nhật mọi người rủ nhau đi chơi ở thác Trinh Nữ (sở dĩ thác này có tên là Trinh Nữ vì cứ mỗi năm đến dịp Noel và Tết Nguyên Đán, nam thanh nữ tú rủ nhau đến thác này chơi rất đông, và một điều đáng nói là hằng năm thường có một vài cô bị trượt chân và chết ở thác này, các cô này thường còn trẻ nên người ta đặt tên là thác Trinh Nữ). Khi mọi người đến thác thì cũng đã quá trưa nên cùng nhau trải bạt và dọn thức ăn ra để ăn trưạ Ở trên bờ sông có nhiều tảng đá rất to cao, trên có mọc các cây nhỏ và dây leo trông rất đẹp, có những tảng đá khổng lồ hợp với nhau thành một hang khá rộng mà người ta gọi là Hang Dơi, trong hang không khí ẩm thấp và hôi vì mùi dơi và phân của chúng. Nói chung thì cảnh vật rất hùng vĩ và đẹp. Thật ra thác Trinh Nữ nên được gọi là gềnh thì đúng hơn vì nó không đổ từ trên cao xuống như những thác ta thường thấy, nó chỉ là dòng nước xoáy xiết khi chảy ngang qua các tảng đá khổng lồ nằm chặn ngang qua giòng sông. Có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ và người gan dạ có thể nhảy từ hòn này qua hòn nọ và băng qua sông. Trên các tảng đá này rêu mọc xanh dờn và rất trơn trợt. Cũng vì ham ra các tảng đá để nhìn ngắm dòng chảy mà đã có nhiều cô trợt chân té xuống giòng nước xiết và bị cuốn chìm kẹt trong các hốc đá mà chết.<br />
Khi mọi người ăn xong và nằm nghỉ mát dưới các bóng cây, cậu tôi leo lên các tảng đá ở giữa giòng và kêu mọi người ra xem sự gan dạ của mình. Mặc cho ông bà Ngoại tôi và các người khác kêu réo cậu trở vào! Cậu vẫn nhảy thoăn thoắt từ tảng này qua tảng khác! Và rồi việc kinh hoàng đã xảy ra! Cậu tôi trượt chân té nhào xuống giòng nước đang cuồn cuộn chảy xiết trong những tiếng kêu thất thanh của mọi ngườị Không ai dám nhảy xuống để cứu vì có xuống cũng sẽ bị hút chìm theo giòng xoáy mà thôị Ông tôi vội chạy đi kêu cứu và gần một tiếng sau trở lại với mấy người thợ lặn cát (những người này làm nghề lặn lấy cát ở dưới lòng sông lên bán). Họ lặn xuống kiếm cả gần hai tiếng mới tìm thấy xác cậu bị vướng dưới một khe đá cách thác chừng 100 mét. Ngày đi chơi hóa ra ngày đại nạn cho gia đình. Mọi người đều ủ rủ chở xác cậu về nhà để lo việc an táng. Bà ngoại và mợ tôi thì đã ngất xỉu và được chở về nhà từ trước rồị<br />
<br />
Ngày an táng đến và sự kiện lạ bắt đầu xảy ra ở nhà cậu Bạ Vợ cậu mặc đồ tang nhưng không biết nên chọn áo ngực màu gì, cái màu đen hay cái màu trắng, cuối cùng mợ chọn cái màu trắng mặc và rồi đi kiếm cái nhẩn đính hôn để đeọ Mợ không tìm thấy nó trong hộp nữ trang mà mợ đã cất giữ. Mợ chạy đến nhà ông bà ngoại và nói điều này, bà ngoại nói lấy cái nhẩn của bà đeo đỡ cũng được. Khi mợ mở cái hộp nữ trang của bà ngoại thì lạ thay cái nhẩn đính hôn của mợ nằm ở trong đó! Không ai biết làm sao cái nhẫn lại nằm trong đó được!<br />
Trong khi cử hành nghi thức chôn cất ở nghĩa trang, tôi luôn cảm thấy như có ai đó nhìn tôi từ trên cành cây cao phía trên đầu tôị Tôi cứ ngước mắt lên nhìn để xem có ai núp trên đó không! Tuyệt nhiên không có ai trên đó cả, nhưng cái cảm giác đó vẫn bám lấy tôi suốt buổi lễ. Khi ra về mẹ hỏi tôi làm gì mà cứ nhìn lên cành cây trên đầu vậy, tôi nói là có ai núp nhìn tôi từ trên cành cây đó. Mẹ tôi chỉ buông một câu "Mẹ biết!"<br />
<br />
Sau khi mọi người ăn cơm xong ở nhà ông bà ngoại, mợ Ba xin cáo từ ra về. Khi về tới cửa nhà, mợ giật thót mình vì cái áo ngực màu đen nằm chình ình trước ngưởng cửa như muốn nói là "cái này mới chính là cái cô nên mặc". Mợ mỉm cười và nghĩ đó là do cậu Ba làm ra! Mợ vào nhà lục các thư mà cậu mợ viết cho nhau trước khi cưới đem đi đốt hết vì sợ thấy chúng càng làm mợ đau lòng thêm.<br />
<br />
Một hai tuần trôi qua, những sự việc nhỏ xảy ra như các thư mà cậu Ba viết cho mợ khi xưa lại xuất hiện chổ này chổ khác trong nhà, mặc dù những thư này mợ đã đốt đi từ hôm chôn cất cậu rồi! Cửa nhà được gài khóa lại nếu mợ quên khóa nó khi đi ngủ. Mợ cho đó là do cậu làm để muốn bảo vệ cho mợ thôị Rồi thì mợ bắt đầu đi chơi với bạn bè cho khuây khỏa, nhưng cũng từ đó sự kiện xảy ra trong nhà có khác biệt hơn, không còn những việc như có tính cách tình tứ hay chăm sóc bảo vệ nữa, mà thay vào đó là những đồ vật mợ cần thì bị mất một cách bí mật, cửa phòng mở ra đập vào giữa đêm khuya, chén dĩa bị rớt vỡ sổn sảng trong nhà bếp. Mợ không ngủ yên được trong đêm vì các tiếng động này, thêm vào đó mợ luôn nghe có tiếng chân bước quanh giường mợ trong đêm.<br />
<br />
Bữa kia mợ đang trang điểm để đi ăn đầy tháng con của một người bạn thì phấn son đang ở trên bàn như bị ai hất bay cả xuống đất. Tức quá mợ thét lên "Có để chúng lại chổ cũ cho tôi không thì bảo!!" rồi mợ rời phòng. Khi quay trở vào thì các vật đã trở về chổ cũ. Rồi những sự việc bực mình như thế cứ xảy ra hàng ngày làm cho mợ từ bực mình đâm ra sợ hãi! Mợ nghĩ có thể hồn ma phá phách mợ không phải là câu Ba! Mợ đã đoán đúng điều này, hồn ma trong nhà không phải là cậu Ba...<br />
<br />
Mợ Ba thật sự không tin là cái hồn ma trong nhà là cậu Ba, vì nếu là cậu thì làm thế nào mà cậu lại làm những điều có hại cho mợ được vì cậu rất thường yêu mợ mà! Mang ý nghĩ đó trong đầu, một hôm mợ quyết định tới gặp một thày phù thuỷ ở buôn ALê B. Khi mới bước vào nhà sàn của thày phù thuỷ, ông ta trợn mắt nói:<br />
- Trời ơi! Cô đang trải qua một thời kỳ hải hùng trong đời cô! Chồng cô vừa chết trong vòng 3 tháng trở lại đây có đúng không?<br />
<br />
Mợ Ba hoảng kinh vì mợ còn chưa nói cho ông ta biết mợ là ai nữa vậy mà ông ta có vẻ nói trúng phóc những gì đang xảy ra cho mợ! Mợ trấn tỉnh rồi làm bộ hỏi lại:<br />
- Thày nói chuyện gì vậy<br />
- Tôi thấy âm khí bao phủ đầy người cô đó! Nó quyện lẫn đầy sự thất vọng, buồn rầu, và sự ganh ghét! Cô có thể để tôi tới thăm nhà cô được không?<br />
<br />
Mợ đồng ý để ông phù thuỷ tới thăm nhà, và mợ rồi trở về nhà mình. Khi mở cửa nhà thì một cảnh tượng xáo trộn chưa từng thấy ở trong nhà mợ! Bàn ghế bị lật đổ , bóng đèn bị đập vở, trên tường nhà đầy những vết cào xước! Mợ nghĩ ra ngay là con ma trong nhà không thích việc mợ đi gặp thày phù thuỷ! Nhưng là một người gan dạ, mợ không để việc này làm thay đổi điều mà mợ đã đồng ý cho thày phù thuỷ tới nhà!<br />
Hôm sau ông phù thuỷ tới nhà và gỏ cửạ Một giọng đàn ông trầm trầm nói tiếng Pháp mời thày vào nhà. Thày vào trong nhà và cảm thấy có sự hiện diện lạnh lùng của một ai đó trong nhà! Thày ngồi đợi ở phòng khách và rồi mợ từ trong bếp bước rạ Mợ rất kinh ngạc vì thấy thày phù thuỷ đang ngồi trên ghế! Mợ hỏi:<br />
- Thày đến hồi nào vậy Tôi đâu nghe tiếng gỏ cửa của thày đâủ Làm sao thày vào nhà được vậy<br />
Thày nói cho mợ biết các điều đã xảy ra và mợ cho thày biết là khi cậu Ba còn sống thỉnh thoảng cậu cũng có giao lưu với hồn của một người Pháp, người Pháp này chết từ năm 1945 khi Việt Minh nổi dậy đánh chiếm chính quyền ở đâỵ Mợ còn cho biết thêm là cái hồn này nhiều lần yêu cầu cậu Ba cho nó được giao lưu với mợ Mợ thường cảm thấy có ai đó nhìn và mơn trớn mợ mỗi khi mợ tắm hay thay quần áo! Nhưng mợ cho thày biết là cái hồn này lâu nay đã rời nhà khi mợ vô tình đốt một gói giấy gì đó của cậu, vì từ đó mợ không còn cảm thấy bị có ai nhìn lén nữa! Tuy thế mợ cho là cái hồn ma này cũng tử tế chứ không dữ dằn gì cả! Nghe xong câu chuyện, thày xin phép đi xem vòng vòng trong nhà, mợ gật đầụ Thày đi chậm chậm vòng vòng trong nhà chừng 10 phút rồi bổng đứng khựng lạị Thày quay lại phía mợ, mặt trắng bạch nói trong hơi thở:<br />
<br />
- Cô phải rời nhà này càng sớm càng tốt!<br />
- Có chuyện gì vậy thày Làm ơn cho tôi biết đỉ<br />
- Không thể chần chờ được! Mau đến nhà tôi ngay đi rồi tôi sẽ nói cho cô nghe! Chúng ta cần phải rời căn nhà này gấp!<br />
Khi cả hai về đến nhà thày phù thuỷ, thày mới nói:<br />
<br />
- Cô đoán đúng! Cái hồn ma trong nhà không phải là chồng cô! Nó là một người Pháp, và cũng có thêm mấy hồn ma người Thượng khác, nhưng hồn ma Pháp là kẻ cầm đầụ Ngay cả khi chồng cô còn sống cái hồn này đã có ý thích cô rồi, cũng vì thế mà nó làm cho chồng cô bị trượt chân rớt xuống thác chết để độc quyền chiếm lấy cô đó! Nó phá cô vì nó ghen tuông đó mà!<br />
<br />
Mợ Ba nhớ lại là thời gian đầu sau khi chồng chết thì con ma đối xử với mợ rất nhả nhặn, và có vẻ chăm sóc mợ lắm. Nhưng từ khi mợ bắt đầu đi chơi với bạn bè thì nó bắt đầu trở nên hung bạo! Có lẽ nó ghen với mợ thì phải! Mợ chợt nhớ ra điều gì vội hỏi:<br />
<br />
- Lúc ở nhà tôi có gì ghê gớm xảy ra sao tôi thấy mặt thày trắng bạch ra vậỷ<br />
- Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm lấy tôi và một giọng ồm ồm bằng tiếng Pháp bảo tôi là hãy để cô yên vì cô là của hắn ta, hắn còn nói là nếu tôi mà không nghe lời hắn thì hắn sẽ thanh toán tôi! Rồi hắn đuổi tôi ra khỏi nhà ngay lập tức đó! Nhưng tôi thấy tội nghiệp cô nên tôi mới khuyên cô rời nhà đó! Cô hãy nghe tôi đừng trở lại ngôi nhà đó nữa nhe chưa!!!<br />
<br />
Mợ đồng ý và đêm đó mợ ngủ lại nhà của bà ngoạị Nhưng mợ cần một số quần áo và vật dụng cá nhân cho nên chiều tối đó mợ nhờ một người bạn trai tên Tài (làm cùng sở với mợ) chở mợ về nhà để thu nhặt các thứ cần dùng. Khi cả hai vào trong nhà thì đồ đạc cũng lại bị lật tung lên, ngã đổ ngổn ngang! Chú Tài thấy cảnh tưởng như vậy mới hỏi lý do, mợ nói sơ sơ về hoàn cảnh của mợ! Chú ta không tin và cho là chắc có kẻ nào đó thích phá phách mợ thôi! Mợ nói đó là sự thật và nếu chú ấy muốn nghe thì mợ sẽ kể cho chú ấy nghẹ Cả hai ngồi ở phòng khách và mợ bắt đầu kể đầu đuôi câu chuyện cho chú ấy nghẹ<br />
<br />
Trong khi kể thì chú Tài thường ngắt quảng và đưa ra các câu hỏi và những nhận xét của mình. Khi mợ chấm dứt câu chuyện thì đồng hồ cũng đổ 9 giờ đêm. Mợ vội vàng vơ vài thứ cần thiết và nói với chú Tài mau rời khỏi nhà. Cả hai vừa định bước ra phía cửa thì nghe có tiếng đập nhè nhẹ Ở cửa, cả hai lắng nghe và tiếng đập mỗi lúc một mạnh hơn. Rồi tiếng đập như là có ai đang đấm vào cửa vậỵ Chú tài lấy hết can đảm bước tới phía cửa để mở! Khi chú ấy còn cách vài bước thì hai cánh cửa chợt như long bản lề bay về phía chú làm chú phải nhảy lùi lại để tránh! Nhưng cái cánh cửa không ngã xuống mà bay trở về vị trí cũ như không có gì xảy ra hết! Mặt mợ và chú Tài đều sợ dến trắng bạch cả ra, và chú ôm lấy hai tai rồi la lớn là phải rời khỏi nhà ngay lập tức.</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary9067494196068428989","Chiếm đoạt...","http://www.truyenmavn.com/2012/06/chiem-oat.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-5196588945212354168' itemprop='articleBody'>
<div id='summary5196588945212354168'>
<p>Tôi đã định về sớm nhưng sa đà chén rượu, câu chuyện, dứt không nổi, ba giờ chiều mới lên xe. Trên con đê ven sông Hồng thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam, nhẩm tính 70 km vẫn kịp tới Hà Nội trước khi trời tối. Bất ngờ mây đen ập đến. Trời như trút nước, tôi ướt lướt thướt, người ớn lạnh. May có cái điếm canh đê vào trú. Mưa dai dẳng gần hai tiếng đồng hồ. Đường xấu lại sũng nước, cái xe Honda cà khổ đời 78 không bốc lên được. Ra đến đường I Phủ Lý chắc tối mất. <br />
<br />
Lối rẽ. Trên đê tôi phi xe xuống. Sau mưa, ráng chiều đỏ ối. Bất thần trên nền trời trước mặt sừng sững cây đa ba đầu. Tôi nổi da gà, xung quanh tối sầm, người hẫng đi, rơi vào chốn mung lung. Cảm giác ấy diễn ra chẳng biết bao lâu. Rồi tôi nghe tiếng người lao xao, đầu nhức như búa bổ. Hình ảnh cây đa ba đầu ở cái làng Ma chập chờn. Sao nó ở đây nhỉ? Mình đang ở Hà Nam cơ mà? Loáng thoáng tôi nghe tiếng ai nói xa gần: <br />
<br />
- Người nóng quá... Chắc gặp mưa cảm lạnh... <br />
Tôi gượng lầm bầm hỏi: <br />
- Đây... là... đâu? Sao có... cây đa ba đầu? Làng Ma...? <br />
- Anh ta nói gì...? Làng Ma! Ô hay, anh ta gốc ở đây? <br />
- Thế... thế cụ Tĩn? <br />
- Kìa... anh ta biết cụ Tĩn à, ông lão ở làng Ma... <br />
<br />
Sao lại là làng Ma? Đây đất Hà Nam, đâu phải Hải Dương? Đầu óc tôi lùng nhùng những câu hỏi. <br />
<br />
&nbsp;Hồi ấy, đang thời chiến tranh đánh phá miền Bắc ác liệt của không quân Mỹ, những năm sáu bảy sáu tám. Lúc đó tôi tròn mười tuổi. Mẹ gửi tôi sơ tán ở nhà người họ hàng với bác cùng cơ quan mẹ. Làng thuộc huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Mẹ tính đấy là vùng xa quốc lộ, không nhà máy xí nghiệp, máy bay ít oanh tạc. Cứ chủ nhật cuối tháng, từ cơ quan ở Hà Nội, mẹ lóc cóc đạp hơn bảy chục cây số theo đường tắt đèo những thức cần thiết cho tôi. Những ngày đầu một mình chốn lạ, tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, thường ra đầu làng ngóng hay lủi vào góc kín thút thít khóc. Dần dà tôi cũng quen với cuộc sống mới. Có lẽ bởi nông thôn nhiều trò lạ trước đứa trẻ thành phố như tôi. Trò trèo cây xem ổ chim non, mấy con chim ra ràng đỏ hỏn, nghển cổ chiêm chiếp đòi ăn; xem trận kịch chiến giữa bầy ong vàng và tên hung thần ong đen đến đánh cướp ong non; theo lũ trẻ ra bờ sông câu cá lác, loại cá mắt thố lố như cái đèn pha, vắt vẻo trên đầu... Thú nhất vẫn là đi câu. Cũng vì trò ấy tôi quen cụ Tĩn, ông già cất vó ở rìa cống, giáp sông. Chẳng rõ cụ Tĩn có người thân nào không, chỉ thấy cụ thui thủi một mình ở cái chòi cất vó. Một bận tò mò tôi hỏi, nhà cụ ở đâu, cụ Tĩn chỉ vào trong đê, nơi bọn trẻ bảo đấy là làng Ma. Trước có cái chợ họp ở đó. Năm đói người dồn về, chết, xác chôn chung nên có gò gọi là mả Chung, Những đêm trở trời, ma đói tụ tập họp chợ dưới gốc đa. Sợ thì sợ, nhưng học xong chiều nào tôi cũng ra bằng được. Không biết ham câu hay vì những câu chuyện cụ Tĩn kể. Phải nói cụ Tĩn là kho chuyện cổ tích. Cụ kiên nhẫn trả lời, giải thích các câu hỏi dường như vô tận của tôi, một đứa trẻ lên mười. <br />
<br />
Trưa ấy đi học về, ăn vội vàng, rồi cầm chiếc cần, câu tôi phóng ra bờ sông. Vào chòi chẳng thấy cụ Tĩn đâu, chỉ thấy bốn gọng vó không lưới đung đưa trên mặt nước. Tôi dáo dác tìm quanh. Cụ ở đâu nhỉ? Hay ốm nằm nhà? Mà từ trước đến giờ chưa thấy người thân nào của cụ. Thử vào nhà xem sao. Phân vân một lúc vì sợ, nhưng nghĩ cụ Tĩn ốm, tôi đánh liều vào làng Ma. Lâu rồi làng Ma thành vườn cây các cụ. Tuy lần đầu vào đấy tôi vẫn tìm được nhà cụ Tĩn ngay. Khu vườn có ngôi nhà cụ là duy nhất, ba gian lợp rạ, ọp ẹp cũ. <br />
<br />
- Ông ơi... ! <br />
Tiếng vòng vọng trong vườn cây. Nghe, tôi rờn rợn, hốt hoảng gọi liên tiếp. Từ chái nhà có tiếng cụ: <br />
- Thằng cháu đấy à?... Ông đây, ông ở đây. <br />
Xộc vào, tôi thấy cụ Tĩn đang lúi húi trong bếp. Một nồi mười cháo to vật, đang sùng sục khói trên cái bếp, kê bằng mấy ông bù rau. Tôi vội hỏi: <br />
- Ông ốm à? Sao ông nấu nhiều cháo thế? <br />
- ồ không (cụ Tĩn trả lời). Hôm qua ông quên mời thằng cháu. Chiều nay ở đây ăn cơm, à... ăn cỗ với ông. Hôm nay rằm tháng bảy, lễ xá tội vong nhân. <br />
Nói rồi cụ Tĩn nhờ tôi ra vườn hái lá mít, cụ thì rọc những tàu chuối. Hai ông cháu mang đám lá xuống cầu ao rửa, cả đám lá đa, chắc cụ Tĩn nhặt dưới gốc cây đa ba đầu từ trước. Rửa xong, ông cháu tôi bê rổ lá vào nhà lau cẩn thận. Tôi chẳng biết đám lá để làm gì. Lúc này tôi mới có dịp quan sát nhà cụ Tĩn. Ngôi nhà tềnh toàng, ngoài ban thờ ám khói, đầy tan nhang và chiếc chõng tre cũ, đồ đạc chẳng còn gì nữa. Tôi tò mò hỏi: <br />
- Ông ơi, thế bà đâu? Các cô chú đâu? <br />
Mải lau lá hay suy nghĩ gì, cụ lơ đễnh trả lời: <br />
- ờ... ờ... bà và các cô chú... Kìa, nhanh tay lên cháu... Họ đang chờ... Đói, ma đói mà! <br />
Tôi lạ quá và cảm thấy sờ sợ, lấm lét nhìn quanh. Chẳng có ai. Cụ Tĩn bước lại ban thờ, bày mấy gói bỏng ngô và thắp nén hương, rồi bảo tôi rải những chiếc lá mít, lá đa đã lau sạch ra sân và cụ bê nồi cháo theo. Tôi trố mắt ngạc nhiên khi cụ Tĩn cầm muôi múc cháo đổ vào từng chiếc lá. Xong rồi cụ lại sai tôi bê rổ lá không ra vườn rải tiếp. Vườn cây um tùm rậm rạp. Đến lúc này tôi mới thấy mấy mô đất cụ Tĩn chỉ cho, cỏ mọc xanh rờn: - &#8220;Hai đống liền kề kia là nhà đĩ... à nhà cô Mít, cô Na; đống cuối vườn là nhà bà; đống..." Rồi giọng cụ nghèn nghẹn: -"Thày bu ơi, các con ơi, mẹ... mẹ cái đĩ... về nhà mà ăn cháo, cháo trắng bố Tĩn nấu". Tiếng cụ nức nở. Chiều ấy tôi nghe câu chuyện cụ Tĩn kể về làng Ma, về chuyện đói, về những người thân của cụ. <br />
Trước, đây có tên là xóm Trại, không phải tên làng Ma như người ta gọi. Xóm Trại đông đúc, gần hai chục nóc nhà, ngót nghét trăm rưởi khẩu. Nhà cụ Tĩn có chín người (lúc đó dân Trại gọi cụ là bố Tĩn), gồm ông bà Nhiêu, vợ chồng bố Tĩn và năm đứa con, cả trai lẫn gái. Đĩ lớn chưa đầy mười ba, cu bé đang bú. Nhà bố Tĩn có năm sào công điền. Vụ mùa ấy lúa bị bệnh, gọi là hoàng trùng. Năm sào ruộng, thóc gặt về, trừ sưu thuế và các khoản, còn chưa đầy mười thùng thóc. Mười thùng thóc, nhà chín miệng ăn, từ tháng mười đến tháng tư vụ chiêm, đói là cái chắc. Đã thế thóc lại lép, xay giã đớn như kê, nấu ăn đắng ngắt. Trong làng ra đến xóm Trại nhao nhác, chuyến này đói to. Ngày mùa mà nhiều nhà cháo cám hay cơm độn rau. Gạo ở chợ giá tăng vòn vọt, từ 15, 20, 30 rồi lên tới 80 đồng một thùng. Cái chợ toen hoẻn đầu đê cũng có người phủ Ninh Giang đến đong thóc. Nghe nói cân thóc tạ cho Nhật. Mẹ Tĩn vốn dân hàng xáo, trước quen biết họ nên nhận được phần xay giã. Nhờ thế nhà cũng đỡ, kiếm chút cám bổi. <br />
<br />
Xóm Trại mới giữa tháng chạp nhiều nhà đứt bữa, nhưng chưa ai chết. Kẻ chết đói đầu tiên là người thiên hạ, chết ở cái chợ đầu đê và cái chết thật hãi hùng. Chợ họp hai hôm một phiên, chớp nhoáng buổi sớm, vậy mà người đói cứ ùn ùn kéo đến. Có người đàn bà chửa không biết từ đâu tới. Chị ta trở dạ tầm xế trưa. Người đàn bà chẳng còn sức vật vã. Dân đói ở chợ chỉ lơ ngơ nhìn. Đói làm người ta thờ ơ mọi chuyện, vô cảm dửng dưng trước đồng loại. Chẳng ai biết chị ta đẻ lúc nào. Tận khi nghe tiếng trẻ khóc và tiếng kêu ăng ẳng, mấy con giằng cướp lằng nhằng đám nhau thai chạy... Qua tết, trong làng ngoài trại lác đác người chết. Nhà bố Tĩn còn cầm cự được nhờ nguồn cám bổi xay giã thuê, rồi bố đánh dậm, gái lớn kiếm rau, lại khoản tiền công chôn xác đói. Lúc đầu công chôn đồng một xác. Khi chết rộ, giá xuống một hào. Sau chỉ mấy xu. Cuối cùng không công. Không đi không xong. Trương tuần đốc, lôi thôi ăn gậy ngay. Buổi đầu còn sức, lại hai ba trai đinh, nên xác được khiêng ra đồng, có quan tài hoặc ghép cánh cửa, không thì bọc chiếu, bọc dát giường. Sau nhiều quá, cứ chôn đại. Trong làng ngoài Trại chôn cánh đồng gần đấy, đào huyệt lấp đất qua loa; xác ở chợ hất xuống hố chung, phủ đất. Đã chôn nhiều người, vậy mà bố Tĩn vẫn hết hồn bởi một lần bị nã đi. Người ấy chết mấy hôm, bụng trương to. Cái xác nằm còng queo giữa nhà. Bố Tĩn định kiếm tấm dát giường, ngó thấy cái chiếu nằm lồng bồng trên giường, bố Tĩn kéo. Động, từ trong ấy rinh rích nhảy ra mấy con chuột. Bố Tĩn giật mình, chiếc chiếu vừa kéo ra, để lộ đứa trẻ hai hố mắt sâu hoắm, dòi trắng lổm ngổm bò trên mặt... <br />
<br />
Nhà bố Tĩn, bà mẹ là người chết đầu tiên. Cháo cám lâu ngày, cụ mắc bệnh kiết lỵ. Rồi đến cháo cám cũng không có, chỉ mỗi thứ ốc tép nấu rau. Hết thóc, hết người đến cân thóc tạ, nhà bố Tĩn mất nguồn xay giã. Không còn sức đưa xác mẹ ra đồng, bố Tĩn đành chôn mẹ ngay trong vườn. Bố Tĩn cố đào cái huyệt sâu. Lúc đào gắng sao khỏi quỵ, người đi chôn mà quỵ sẽ không đứng lên được, chính bố Tĩn đã nhìn thấy cảnh đó. Ghê quá, đi chôn người mà người ta phải chôn luôn mình. Sau cái chết của bà mẹ, đến lượt vợ và đứa con út. Bố Tĩn biết trước vợ sắp chết. Buổi sáng thằng bé lóp ngóp mút vú, mẹ nó thì lã chã nước mắt. Lúc sau thấy vợ lủi vào góc nhà. Thường người sắp chết đói hay lảng vào chỗ khuất, giấu mặt, họ buồn và lo sợ. Chết đói khác chết bệnh, cứ từ từ, thoi thóp. Bố Tĩn nhoài đến lay vợ, lần đầu người còn ấm, lần sau thì lạnh rồi. Nghe tin mẹ chết, có cái đĩ lớn phều phào khóc, còn mấy đứa nhỏ ngơ ngơ đứng, ngó theo chị và bố đưa xác mẹ cùng em ra vườn. Trừ bố Tĩn, liên tiếp mấy hôm ấy, ông cụ nhiêu và lũ cháu lần lượt ra đi... Nghĩ sắp đến lượt mình, nên đói mà bố Tĩn cũng chẳng thiết kiếm gì nhét vào bụng. Người ta bảo ăn độc rau má thôi, ăn linh tinh là chết. Nhà bố Tĩn đã gắng kiếm rau má, vậy mà vẫn "đi" hết.&nbsp;<a href="http://www.truyenmavn.com/">Truyen ma</a><br />
<br />
Mưa rả rích mấy hôm. Sáng đó khát quá, bố Tĩn lảo đảo ra sân kiếm chút nước. Đói làm bố Tĩn sa sẩm, nhìn mọi thứ hoa hoa. Bất chợt bố Tĩn thấy mảnh đất gơ rau lang rìa bờ ao có mậm khoai đỏ tía, mưa làm trồi mỏm củ khoai lên mặt đất. Lạ, đám đất đào bới bao lần, vẫn sót củ khoai. Bố Tĩn sà xuống, hai tay bới móc. Không kịp rửa ráy, cứ thế tống vào mồm, ngấu nghiến nhai. Củ khoai nhãi giúp cơ thể đói hồi sức. Lúc này người đàn ông mới thấy lạ: Sao mấy hôm rồi trương tuần không đến nã đi chôn xác đói. Mà xóm trại vắng lặng quá. Chết hết rồi sao? Bố Tĩn khật khưỡng ra khỏi nhà. Chả gặp ai. Ra đến cánh đồng đầu xóm, cũng không thấy ai be tát, đánh dậm. Bố Tĩn trố mắt nhìn thửa ruộng trước mặt, lúa đã ngậm sữa. Không còn sợ hãi và chẳng biết ruộng ấy của ai, bố Tĩn lật bật xuống tuốt. Kẻ đói nhai, nuốt, nhổ, rồi lại tuốt, nhai, nuốt, nhổ. Gió mát cùng dòng sữa lúa non làm bố Tĩn tỉnh hẳn. Ngồi một lúc trên bờ ruộng, bố Tĩn chợt nảy ra ý vào làng. Chã nhẽ cả làng chết hết rồi ư? <br />
Làng vẫn còn người. Thấy bố Tĩn họ rất ngạc nhiên. Người trong làng tưởng dân xóm trại chết hết rồi. Bố Tĩn càng ngạc nhiên hơn, lúc trước xin vã bọt mép không ai cho nổi củ khoai, giờ bỗng dưng có người cho cả rá thóc. Nghe họ nói đã phá kho thóc nhà cụ Bá, chia cho dân làng, đang phòng quân Nhật vào trả thù. Lúc đó bố Tĩn nào còn để ý gì. Hình ảnh bố mẹ và đàn con thoi thóp đói... " Các con ơi, sao không cố mà sống! Bố có thóc... có gạo nấu bát cháo trắng rồi". <br />
<br />
&nbsp;Câu chuyện cụ Tĩn kể về làng đói, về những cái chết cứ ám ảnh tôi. Đến nỗi nhiều đêm, tôi hét trong mơ, bà chủ nhà phải lay gọi. Dịp ấy tôi bị ốm bệnh tình khá nặng, phải đi viện. Các bác sĩ chẩn đoán sốt thương hàn. Tóc rụng, đầu trọc, tôi gầy da bọc xương, mẹ về chăm sóc cả tháng. Đang thời kỳ máy bay đánh phá ác liệt, năm sáu bảy, sáu tám, tôi vừa khỏi, mẹ vội đưa về Hà Nội. Gần ba mươi năm trôi qua, tôi không quên kỷ niệm cái làng hẻo lánh ấy, về những lần đi câu cá, về cây đa ba đầu... Nhiều lần tôi tự nhủ sẽ trở lại thăm chốn cũ, nhất là thăm cụ Tĩn. Chắc cụ già lắm rồi. Vậy mà... tôi vẫn chưa có dịp trở lại. Trận cảm mưa và một làng Ma vô tình, gợi tôi nhớ về cái làng Ma và những kiếp người./.</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary5196588945212354168","Làng Ma","http://www.truyenmavn.com/2012/06/lang-ma.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-2047019515861024325' itemprop='articleBody'>
<div id='summary2047019515861024325'>
<p>Ai từng sống ở Nha Trang trước 75 cũng biết là đoạn đường từ Ninh Hoà về Nha Trang rất ít dân cư cư ngụ dọc theo khoảng giữa của đoạn đường nàỵ Nhất là khu vực gần Nha Trang vì một bên là núi đá của dãy Trường Sơn, một bên là biển sâu rộng. Đất đai khô cằn trắng bạch, cây cối hoang còn mọc không muốn nổi nói chi là dùng để trồng trọt. Mặt đất cũng như sườn núi được bao phủ bởi những bụi cây thấp rậm. Thỉnh thoảng ta có thể thấy một vài mảng sườn núi được khai phá để trồng chuốị Có lẽ chỉ có cây chuối mới chịu nổi với cái khô cằn, khắc nghiệt của đất đai và thời tiết ở đây!<br />
<br />
Hai bên đường thỉnh thoảng mới thấy một mái nhà tranh ẩn hiện sau các lùm câỵ Ta có thể thấy chung quanh nhà là những bụi chuối, và đằng trước có những giàn cho cây Thanh Long leọ Thanh Long cũng là một đặc sản của vùng đất khô cằn này! Nếu ai ghét sự ẩm ướt của mưa mùa thì có thể rất thích thú được sống ở Nha Trang khô ráo nàỵ<br />
<br />
Hoàng dạy học tại trường trung học Lê Qúy Đôn, một trường có tiếng ở miền Trung nàỵ Những ngày nghỉ lễ hay Chủ Nhật, chàng thường chở vợ đi chơi các danh lam kỳ tích trong vùng để ngắm cảnh và cũng để xả đi những mệt nhọc sau những ngày làm việc! Hơn nữa là hai vợ chồng son nên không phải lo lắng về con cái gì cả. Vợ chàng cũng là một cô giáo dạy ở một trường tiểu học trong thành phố! Cả hai rất mê đi chơi xa trong những ngày nghỉ! Họ thật là hợp tính nhaụ<br />
<br />
Một ngày lễ trùng vào thứ Bảy (ngày xưa người VN làm việc 6 ngày/tuần, gần đây mới đổi 5 ngày/tuần.) Vợ chồng Hoàng quyết định đi chơi vùng Dục Mỹ để thăm suối nước nóng ở nơi này! Suối nước nóng nằm cạnh Quốc Lộ 21, nên du khách không phải băng rừng lội suối gì cả. Cuộc đi chơi thật thích thú. Suối này được tạo thành do các mạch nước ngầm sâu phun lên từ các khe đá nên rất nóng. Họ cũng như các du khách khác mua trứng gà bỏ xuống các khe đá và chờ trứng chín để ăn! Mãi mê chơi và ngắm cảnh nên mãi đến 6 giờ chiều vợ chồng Hoàng mới dẫn xe ra quốc lộ để trở về lại Nha Trang. Tới Ninh Hoà thì đã gần 7 giờ nên họ quyết định vào một quán ăn làm một bụng trước khi tiếp tục lái xe về!<br />
<br />
Ăn uống xong xuôi đã gần 9 giờ tối, Hoàng chạy xe chầm chậm để vừa hóng những cơn gió mát của buổi tối thổi vào tư biển Đông. Ngày mai là Chủ Nhật nên có về nhà trể cũng chẳng sao mà!<br />
<br />
Trời đã khoảng gần 10 giờ đêm rồị Trên trời chỉ có toàn những ngôi sao lấp lánh, đường vắng hoe không có một chiếc xe nào ngoài xe của vợ chồng Hoàng. Trời gió hây hây rất mát, vợ chồng Hoàng chuyện trò với nhau về buổi đi chơi, thỉnh thoảng họ cười rộ lên vì thích thú! Khi xe còn cách đèo Rù Rì khoảng chừng 5 cây số thì bổng nhiên cái xe kêu bụp bụp vài tiếng rồi tắt máỵ Hoàng cố đạp nhưng cái Honda vẫn chỉ rặn được vài tiếng rồi im bặt. Chàng xuống xem lại bugi, dây nối, và lại đạp thử. Chiếc xe vẫn nằm lì ra đó. Ngó quanh chẳng thấy một bóng nhà nào cả, chẳng lẽ phải dẫn bộ xe hơn 10 cây số để về nhà saỏ Giờ này các chổ sửa xe cũng đã đóng cửa cả rồi! Không còn cách nào khác, Hoàng đành dẫn xe dọc theo lề đường hướng về phía Nha Trang, nơi mà cả một vùng ánh sáng tỏa lên sáng cả một vùng trời!<br />
<br />
<a href="http://www.truyenmavn.com/">Truyen Ma&nbsp;</a><br />
<br />
Hoàng dang dong duỗi dẫn xe đi bổng nghe vợ la lên "Anh ơi, có nhà ở đàng trước kìa!" Hoàng hướng mắt theo tay vợ chỉ và thấy ánh đèn lấp lánh chiếu ra từ một căn nhà bên đường. Không quen đi bộ lại phải dẫn cái xe nặng nề, vừa mệt vừa khát nước nên Hoàng tỉnh cả người như buồn ngủ mà gặp chiếu manh vậỵ Hai vợ chồng vội dẫn xe vào gỏ cửa nhà. Một cụ già chừng hơn 60 mở cửa mời cả hai vào và kêu vợ mang nước trà ra đãi khách. Hai ông bà cụ dáng dấp ốm yếu nhưng có vẻ mặt hiền hậụ Họ hỏi thăm vợ chồng Hoàng vì sao lại lang thang trong đêm tối như vậỵ Hoàng kể cho ông bà cụ nghe về tình cảnh của mình và xin nghỉ mệt một chút rồi sẽ lên đường. Ông cụ nói, "Bây giờ đã hơn 10 giờ rồi mà hai cháu dắt xe về tới Nha Trang chắc cũng gần sáng. Cháu nhắm có thể dắt xe qua được Đèo Rù Rì không đó!? Thôi cứ ngủ tạm ở nhà hai bác đi, sáng rồi về cũng đâu có muộn gì." Hoàng nghe tới Đèo Rù Rì đã ớn, lại nghe đồn rằng trên đèo này có nhiều cô hồn chết uổn lắm. Tuy không tin vào các chuyện này, nhưng vì sợ mệt nên chàng đồng ý xin hai cụ cho nghỉ lại đỡ một đêm. Ông bà cụ nhường cho vợ chồng Hoàng cái giường gỗ ở nhà trên, còn họ xuống ngủ ở chỏng tre trong căn bếp.<br />
<br />
Vì mệt mỏi sau cuộc đi chơi nên vợ chồng Hoàng đặt lưng xuống là ngủ ngay, cho đến lúc tiếng gà rừng gáy gần đó đánh thức Hoàng dậy! Chàng coi đồng hồ, đã 5 giờ sáng rồi! Chàng đánh thức vợ dậy đi rửa mặt. Thấy cái giường của ông bà cụ vẫn còn buông màn, hai vợ chồng không dám đụng chạm mạnh sợ làm họ tỉnh giấc. Sau đó Hoàng móc bóp lấy tờ 500 đồng đặt lên cái bàn gổ, rồi lấy cái tách trà chận lên để gió khỏi baỵ Chàng nói với vợ, "Ông bà cụ chắc cũng không khá giả gì, coi như mình trả công cho lòng tốt của họ em nhé!" Xong chàng dắt xe ra đường và thử đạp máỵ May quá, cái xe nổ dòn như chưa từng bị trục trặc gì cả! Chàng đèo vợ chạy chầm chậm hưởng cái gió mát mẻ của buổi sáng ban maị<br />
<br />
Khi về đến chợ Đồng Đế, Hoàng ghé xe vào một quán cafe mở cửa sớm, kêu một ly cafe sữa cho vợ và một đen cho mình. Vợ chàng đột kêu lên kinh ngạc, "Anh làm gì mà sau lưng áo quần toàn là lọ nghẹ không vậy!?" Hoàng nhìn ngoái lại thì đúng là toàn là tro than dính đầy sau lưng. Quay sang vợ chàng cũng thấy sau lưng nàng toàn là màu đen của than, "Em cũng thế chứ riêng gì anh đâu!?" Hai vợ chồng lo phủi bụi than và tự hỏi làm sao lọ nghẹ lại bám đầy trên lưng họ được! Lúc đó chị chủ quán vừa bưng hai ly cafe ra thấy thế liền lên tiếng, "Tui đoán chắc là anh chị ngủ nhờ ở căn nhà bên kia đèo phải không?" "Đúng rồi! Sao chị lại biết được hay vậỷ!" "Vậy thì thôi rồi! Anh chị lại bị hai con ma chết cháy cho ngủ nhờ rồi!" Vợ Hoàng hơi tái mặt hỏi dồn, "Chị nói gì, ai là hai con ma chết cháy vậỷ" Chị chủ quán ôn tồn kể, "Số là năm ngoái cái nhà của hai ông bà cụ Ở bên kia đèo Rù Rì một khoảng bị cháy lụi trong đêm, ông bà cụ đang ngủ nên bị chết cháy trong đó. Họ không có ai thân thuộc nên người ta đào chôn họ ngay sau cái nhà bị cháy đó! Từ đó đến nay thỉnh thoảng lại có người được họ mời vào cho ngủ nhờ qua đêm, và sáng ra thì thấy mình nằm trơ trọi trên nền nhà cháy hoang đó! Có lẽ anh chị dậy sớm nên chưa thấy mình nằm trên đất đó thôi!" Vợ Hoàng mặt tái mét, miệng nam mô liên hồị Còn Hoàng thì không tin chuyện này cho lắm.<br />
<br />
Uống xong ly cafe, chàng lái xe quay trở ngược lại phía đèo Rù Rì. Vợ chàng sợ hãi luôn miệng khuyên chàng nên quay về Nha Trang, nhưng Hoàng cứ thẳng một mạch về hướng đêm quạ Một lúc sau, chàng cảm thấy tay vợ bấu chặt vào vai mình, miệng nàng ú ớ, "Anh coi kìa, đúng rồi, đúng rồi, cái nhà cháy kia kìa! Thôi mình quay trở lại đi nghe anh!" Không nói một tiếng, Hoàng quành xe ngay vào ngôi nhà cháy mặc cho vợ chàng ngồi chết điếng phía saụ Dựng xe xuống và đi vào chổ căn nhà, chàng xám mặt vì thấy chiếc bàn gỗ bị cháy hơn một nửa và tờ 500 đồng nằm trên đó vẫn được dằn bởi cái tách nám đen. Tờ 500 bay phần phật vì gió thổi mạnh như nhắc nhở cho vợ chồng Hoàng là cái chuyện ngủ lại đêm qua ở tại đây là thật, và câu chuyện của chị chủ quán là không phải là chuyện bịa đặt. Vợ chồng Hoàng là nhân chứng cho chuyện có thật này! Bước ra phía sau mấy bụi chuối, hai cái mộ nằm chơ vơ không nhang khói, cỏ hoang mọc trùm lên cả mộ! Hoàng là một giáo viên nên động lòng trắc ẩn, chàng nói với vợ lấy tờ 500 trên bàn, chạy xe ra chợ Đồng Đế mua bó nhang và ít hoa quả về đây, còn chàng thì xắn quần áo ra sức nhổ hết mấy cây cỏ dại trên hai nấm mồ!<br />
<br />
Khi vợ chàng mang nhang và hoa quả về tới nơi thì hai cái mồ đã được dọn dẹp sạch sẻ. Vợ chồng chàng đặt hoa quả trước mồ rồi đốt nhang cắm xuống đất trước hai ngôi mộ! Hoàng nói nhỏ với vợ, "Tội nghiệp cho họ em nhỉ, không con cái nên không ai hương khói cả! Nếu khi nào mình có dịp đi qua đây, anh nghĩ mình nên ghé lai đốt cho họ một nén hương nhe em." Sau đó vợ chồng Hoàng lái xe ra về, trong lòng thơi thới vì mình đã làm một việc tốt cho người khác.<br />
<br />
Tuần sau đó trong nhà Hoàng bắt đầu có sự lạ! Đêm về khuya có tiếng lịch kịch ở dưới bếp và trên phòng khách. Vợ Hoàng tỉnh ngủ hơn nên thường bị các tiếng động này làm thức giấc. Vì là phụ nữ nên tuy nghe mà nàng chẳng dám ra xem, chỉ nằm nghe mà sợ một mình, cũng chẳng dám đánh thức chồng vì sợ bị chồng chê là nhút nhát. Tuy thế vì đêm nào cũng nghe, nên một sáng Chủ Nhật nàng đánh bạo nói với chồng, "Anh có nghe tiếng động lạ trong nhà mình mỗi đêm không?" "Tiếng động gì vậỷ" Hoàng lơ đảng hỏị "Tiếng lịch kịch trong bếp và trên phòng khách đó mà!" "Ối, mấy con chuột nhắt mò ăn đó mà! Để anh mua mấy cái bẫy chuột về đặt là êm ngay đó mà!" Và hôm đó Hoàng đi mua ba cái bẫy chuột về cho vợ gài vào ban đêm. Nhưng đâu cũng vào đấỵ Tiếng động lịch kịch vẫn xảy ra hằng đêm!<br />
<br />
Một đêm nọ vợ Hoàng thức giấc và buồn đi tiểụ Tuy sợ nhưng chẳng lẽ kêu chồng dậy dẫn đị Nàng xuống đất xỏ dép đi xuống bếp. Hoàng ngồi bật dậy vì tiếng thét thất thanh của vợ mình. Nhìn không thấy vợ trên giường, chàng chạy vội ra phòng khách, cũng không có nàng, chạy xuống nhà bếp, vợ chàng đang nằm sóng xoãi bất tỉnh trên sàn bếp, nước đọng vũng trên sàn. Hoàng bế vợ lên giường và lấy dầu gió thoa thái dương cho nàng tỉnh lạị Hoàng lấy quần áo thay cho vợ và một lúc sau vợ chàng tỉnh lại, nhưng cặp mắt nàng vẫn như thất thần, nhìn dáo dác chung quanh như tìm kiếm cái gì! Day mãi nàng mới tỉnh hẳn lại và rồi ôm mặt khóc thút thít! Hoàng hỏi một hồi nàng mới dám kể, "Em buồn tiểu nên xuống bếp để đi, ai dè khi tới bếp em thấy bà cụ già ở căn nhà cháy đang đứng nấu nước, bà quay nhìn em làm em sợ quá la lên rồi té xỉu luôn!"<br />
<br />
Hoàng không tin lắm vào lời vợ, cho rằng nàng bị ám ảnh bởi cái đêm ngủ nhờ tại căn nhà cháy nên tâm thần không ổn định. Nhưng để trấn an vợ chàng nhỏ nhẹ nói, "Thôi nghỉ đi em, nếu sau này em còn nghe tiếng động thì kêu anh nhé." Đêm đó trôi qua mà không có sự cố gì nữa! Đêm sau đang ngủ Hoàng bị vợ lay lay dậy nói thì thầm vào lỗ tai mình, "Đó anh có nghe tiếng lịch kịch trên phòng khách không vậỷ!" Hoàng lắng tai nghẹ Quả thật đúng là có tiếng lịch kịch trên phòng khách thật! Chàng bắt đầu tin lời vợ mình. Tuy thế là đàn ông nên chàng không đến nỗi sợ chết điếng như vợ mình! Chàng trườn nhẹ xuống giường, rón rén bước ra phía phòng khách.<br />
<br />
Thật ngoài sự tưởng tượng của Hoàng! Ngồi lù lù trên hai cái ghế là ông bà cụ Ở căn nhà cháy hôm trước! Họ đang thủng thỉnh nhâm nhi hai ly nước trà bốc khói! Vẫn với dáng điệu hiền từ họ đưa mắt nhìn Hoàng! Tuy rợn cả da gà, Hoàng vẫn cố lấy giọng hỏi, "Hai bác có phải là người ở căn nhà cháy bên kia đèo Rù Rì không?" "Đúng đó cháu! Hai bác xin lỗi đã làm phiền hai cháu nhé!" "Tại sao hai bác lại về đâỷ" "Cháu ạ, ở đó lạnh lẻo quá nên hai bác đánh bạo về đây cho được ấm áp hơn.! Vã lại, hai bác thấy vợ chồng cháu là người nhân đức nên hai bác nghĩ chắc các cháu chẳng chấp gì hai bác." "Nhưng vợ cháu rất sợ sự có mặt của hai bác trong nhà này lắm, nó là đàn bà nên yếu bóng vía lắm!"<br />
<br />
Hai ông bà cụ có vẻ lo âu, một chút sau ông cụ lên tiếng, "Hai bác xin lỗi đã làm phiền đến vợ cháu, hai cháu là người có lòng nhân nên hai bác xin hai cháu là đã làm ơn thì làm cho trót, bác xin hai cháu làm ơn cho hai bác một lần nữa có được không?!" "Hai bác cứ nói, nếu không ngoài khả năng thì cháu sẽ cố gắng thực hiện điều hai bác muốn." "Cháu hãy xin các sư đến mộ hai bác làm một lễ cầu siêu cho hai bác là xong! Hai bác vì chết oan nên chưa được siêu thoát, phải có lễ cầu siêu thì mới có cơ đi đầu thai được!" "Cháu hứa sẽ làm cho hai bác một lễ cầu siêu vào cuối tuần này! Cháu hơi tò mò một chút, xin bác cho cháu biết tại sao hai bác lại chết oan vậỷ Ai gây ra cái chết cho hai bác?" "Đêm đó hai bác đang ngủ say trong nhà, một xe đò liên tỉnh chạy ngang qua, anh lơ xe lên mui cột lại hàng hóạ Anh ta hút huốc và búng tàn về phía lề đường. Chẳng may tàn thuốc bay lên nóc nhà bác, và mái nhà bắt lửạ Vì đang say ngủ nên hai bác bị chết cháy trong nhà. Tuy là chết oan và anh lơ xe đã gây ra sự cố. Nhưng xét cho cùng anh ấy đâu cố ý đốt nhà bác, cho nên hai bác không có ý báo thù anh tạ Thôi cháu đi ngủ đi và nhớ xin cho hai bác lễ cầu siêu nhé" Nói rồi ông bà cụ từ từ nhạt nhoà đị<br />
<br />
Giữ đúng lời hứa, vợ chồng Hoàng lên chùa xin các sư đến chổ mộ Ông bà cụ dựng một đàn cúng giải siêụ Từ đó về sau không ai còn bị mời vào ngủ trọ Ở căn nhà cháy nữạ Nhà Hoàng cũng trở lại sự yên tỉnh như xưạ Thỉnh thoảng có dịp đi qua đó, vợ chồng Hoàng vẫn ghé lại thắp một nén hương và nhổ các bụi cỏ hoang mọc trên mồ cho họ. Hoàng còn làm hơn thế nữa, mấy năm sau chàng nhờ người cải mộ, đốt lấy tro cốt rồi gửi vào một ngôi chùa gần đó! Chàng nói với vợ "Mình đã làm ơn thì làm ơn cho trót nghe em."</p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary2047019515861024325","Căn nhà bên kia đèo Rù Rì","http://www.truyenmavn.com/2012/06/can-nha-ben-kia-eo-ru-ri.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>
<h2 class='date-header'><script>document.write(ultimaFecha);</script></h2>
<div class='clear'></div>
<div class='post-outer'>
<div class='post hentry uncustomized-post-template' itemscope='itemscope' itemtype='http://schema.org/BlogPosting'>
<div class='post-header'>
<div class='post-header-line-1'></div>
<div class='post-info'>
<div class='clear'></div>
<div class='clear'></div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='post-body entry-content' id='post-body-7810213225941575998' itemprop='articleBody'>
<div id='summary7810213225941575998'>
<p>Cái Computer lại trục trặc<br />
- A A A A A!!!<br />
Vân vừa la vừa nhảy khỏi chỗ ngồi của mình, mặt mày xanh lét. Cô lắp bắp nói không thành lời khi mọi người trong phòng ngạc nhiên hỏi có chuyện gì xảy ra? Định thần nhìn lại vẻ mặt ngơ ngác của những người chung quanh, Vân mới biết vừa rồi chỉ mình cô thấy cái hình ảnh đáng sợ kia, cô kềm lòng không nói ra sự thật, vì cô chắc là sẽ không ai tin cô vừa thấy một bóng ma trên màn hình máy tính.<br />
<br />
Vân vào làm việc ở công ty xây dựng này mới được một tháng, vậy mà đã bốn lần cô phải yêu cầu kỹ thuật viên vi tính của công ty xuống sửa chữa cái máy này. Hình như nó không thích Vân hay sao ấy, yên ổn được đôi ba ngày lại tắt tịt. Thế nhưng khi anh kỹ thuật viên ngồi xuống mở máy thì nó lại hoạt động bình thường, đến nỗi mọi người trong phòng đều ngạc nhiên. Vân yêu cầu đổi máy khác cho cô thì không được duyệt vì rõ ràng kỹ thuật viên báo cáo rằng máy không có vấn đề gì. Lần này Vân tức mình đập ầm ầm vào cái bàn phím, miệng lẩm bẩm một cách tức tối:<br />
<br />
&nbsp;- Bực mình quá đi! Đập cho hư luôn thay cái khác.<br />
Vân bất ngờ hoảng hốt khi màn hình chợt nhá sáng và hình ảnh một gương mặt ghê rợn thoáng hiện lên trong tích tắc đã khiến cô buột miệng la lên.<br />
<br />
Một con gián ở đâu trong hộc tủ để bàn phím bỗng chấp chới bay ra. Diễm ngồi ở cạnh bàn Vân vội vàng dùng tập tài liệu trên tay đập đuổi nó. Mấy người kia cũng chuẩn bị tư thế để đập con gián nếu nó sà vào họ, nhưng đột nhiên con gián biến mất tăm không thấy đâu nữa. Cả phòng làm việc nhốn nháo lên một lúc rồi cũng trở lại im lặng bình thường, mọi ngườ vẫn tưởng Vân sợ con gián, nhưng cô thì đang hãi hùng với hình ảnh kinh khiếp khi nãy. Vân nghĩ nếu bây giờ là ban đêm và chỉ có một mình cô trong phòng này thì chắc cô sẽ ngất đi mất tiêu rồi. Tự nhiên Vân cảm thấy mình buồn nôn, cô vội vàng chạy vào toa-let. Vân không nôn được, trong người cô hiện giờ rất khó chịu, bao tử cứ gợn lên từng hồi. Vân vã mồ hôi, cô cảm giác mình đang yếu đi, cô lo lắng móc điện thoại định gọi cho Diễm vào cùng cô. Nhưng vừa ngẩng lên Vân đã cứng người, chiếc điện thoại rơi xuống đất bung ra. Sau lưng Vân, hình ảnh một cô gái với gương mặt có màu tro, hai mắt trắng dã, tóc tai bờm lên rối mù phản chiếu lên tấm gương trước mặt Vân. "Đau lắm...". Vân điếng cả người, tiếng rên rỉ như từ đâu vọng về xoáy vào tai cô, theo phản xạ Vân quay phắt lại phía sau... không một bóng người, chỉ một mình Vân trong toa-let, cô lắng nghe... im ắng, vắng lặng.<br />
<br />
Từ nhỏ Vân đã không tin chuyện ma quỷ và cô cũng không sợ bóng tối, cô gan lì như con trai, nên ba mẹ mới chiều theo ý mà cho cô theo học cái nghành kiến trúc, chứ thật ra họ chỉ muốn con gái sau này trở thành giáo sư khoa văn chương mà thôi. Không kịp nhặt cả những mảnh rơi của chiếc điện thoại, Vân lao ra ngoài hớt hải, lạnh ngắt, chạy đến ôm cánh tay Diễm lắc lắc, miệng nói không thành lời.<br />
<br />
- Trời đất! Sao Vân lạnh ngắt vậy? Trúng gió hả? Diễm vừa hỏi dứt câu thì Vân cũng khuỵu xuống bất tỉnh, vì trong khi Diễm hốt hoảng thì Vân đã kịp thấy bóng cô gái lúc nãy ngồi xoay lưng lại phía họ, trên chiếc ghế ở bàn làm việc của Vân. "Cô ấy tỉnh chưa?"... "Xoa dầu đi! Xoa vào thái dương ấy!"... "Tỉnh rồi! Vân tỉnh rồi!", tiếng lao xao lo lắng của mọi người cùng mùi dầu xanh cay xè cả mũi và mắt khiến Vân lơ mơ tỉnh lại. Vân thấy rất mệt và tựa như cơ thể cô bị yếu đi vậy, chân tay không nhấc lên nổi nữa.<br />
<br />
&nbsp;- Vân xin nghỉ hôm nay đi. Để Diễm đưa Vân về! Anh trưởng phòng nghe Diễm nói vậy xoay qua nhiệt tình: - Hai cô cứ về đi, anh sẽ báo lại tình hình với sếp cho. Không sao đâu! Trên đường về Vân không nói câu nào, cô miên man nghĩ về những điều mình vừa trải qua. Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên xảy ra đối với Vân, cho nên lúc đầu cô không biết nó có thật hay không. Rồi sau đó là hoảng sợ thật sự khi hình bóng cô gái lạ kia xuất hiện lần thứ ba, Vân không muốn tin cũng phải công nhận là nó đang xảy đến với cô. Diễm lại tưởng rằng Vân quá mệt:<br />
<br />
&nbsp;- Vân mệt lắm hả? Có cần Diễm đưa đi khám bệnh không? Lúc này Vân thấy trong người thế nào?<br />
<br />
- Không đâu Diễm. Vân nghỉ ngơi là khỏe lại ngay thôi. Bước vào nhà đột nhiên Vân chợt khựng lại ở ngưỡng cửa. Lần đầu tiên Vân thấy ngại bước vào nơi u tối. Căn nhà này nằm lọt thỏm giữa những bóng cây to trong vườn, từ đời ông cố của Vân đã cho trồng các cây này và xây ngôi nhà ở giữa thật đẹp. Ba mẹ Vân gần đây đi coi thầy coi bói gì đó mà cho rằng hai người không hợp phong thổ của ngôi nhà này nên đau ốm hoài, vì vậy họ quyết định dọn lên Đà Lạt ở, giao căn nhà cho Vân quản lý. Vì vườn cây um tùm bên ngoài nên dù là ban ngày ngôi nhà cũng có vẻ âm u nếu đóng kín các cửa lại. Diễm bước vào mau mắn mở toang cửa sổ, ánh nắng yếu ớt lọt qua những tàn cây rậm rạp giúp ngôi nhà sáng hơn một chút.<br />
<br />
- Sao Vân không cho người mé bớt nhánh các cây này đi. Rậm rạp quá rồi đấy! Diễm thò đầu ra ngoài cửa sổ, ngửa cổ nhìn lên những táng cây vừa nói với Vân. Không nghe thấy tiếng bạn trả lời mà đột nhiên thấy một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay mình, Diễm hoảng hông quay lại. Vẫn mặt mày tái xanh và bất ổn đang níu lấy Diễm như cầu cứu. Vân bất ổn thật sự. Cô không thể giữ nỗi sợ hãi này riêng một mình, nó sẽ lấy mất sự bình yên trong cô, cô phải chia sẻ nó với Diễm mới được.<br />
<br />
- Diễm ơi, Diễm có thấy ma bao giờ chưa? Diễm tròng mắt nhìn Vân, cô ngờ bạn còn đang bị cơn ngất khi nãy ảnh hưởng đến tinh thần: - Vân nói gì chứ? Vân có sao không? Vừa nói Diễm vừa đưa tay sờ trán, rồi nắm hai tay lạnh ngắt của Vân với vẻ mật âu lo. Vân kéo Diễm lại ngồi xuống ghế xô pha.<br />
<br />
- Khi nãy ở công ty không phải đương không mà Vân ngất đâu. Vân đã nhìn thấy một bóng ma đó Diễm. Bây giờ đến lượt DIễm toát mồ hôi, hai tay, hai chân cô bắt đầu thấy lạnh. Rõ ràng trước mắt Diễm vẫn là một Vân như mọi khi, có điều hiện tại nét sợ hãi vẫn còn vương trong ánh mắt.<br />
<br />
- Vân nói thật chứ? Vậy trong phòng làm việc của tụi mình có ma hả? Sao từ trước khi Vân đến đâu có ai thấy gì đâu?<br />
<br />
- Vậy sao! Vậy chỗ Vân đang ngồi hồi trước là ai đã ngồi ở đó?<br />
<br />
- Là anh Tâm, anh ấy chuyển công tác được một tuần là Vân vào ngồi chỗ của ảnh đó.<br />
<br />
- Diễm làm việc ở đấy lâu rồi? Diễm có nghe ai kể gì không?<br />
<br />
- Không. À mà có. Có một dạo nghe mấy chị bên phòng kế toán kể lâu rồi, hồi bốn hay năm năm về trước, từ lúc Diễm chừa vào làm cơ. Có một cô thứ ký tự tử ngay trong phòng làm việc của sếp. Nhưng mọi chuyện đã được sếp thu xếp nhanh gọn, không ồn ào. Nghe nói người yêu của cô là một chàng trai bên ngoài công ty, nên sau đó chuyện ấy không ai nhắc đến nữa.<br />
<br />
- Vậy có khi nào bóng ma khi nãy Vân thấy là cô ta?<br />
&nbsp;- Nhưng tại sao lại là Vân? Sao từ đó đến giờ chưa nghe ai nói thấy cô ta bao giờ?<br />
- Vân đâu có biết. Vân sợ lắm Diễm ơi. Cô ta trông khiếp lắm!<br />
&nbsp;- Hay tụi mình đem chuyện này kể cho sếp nghe đi. Chứ làm việc mà sợ kiểu này thì làm sao được?<br />
- Thế nào sếp cũng bác bỏ không tin cho xem. Hay tụi mình tìm hỏi anh Tâm xem anh ấy có biết gì không? -<br />
<br />
Vậy mai Vân với Diễm đi gặp anh Tâm nói hết cho anh ấy xem ảnh có nói gì không. Đếm đó Vân phải qua nhà Diễm tá túc, cô không có can đảm ở một mình trong nhà của mình như mọi khi. Sáng hôm sau hai cô xon nghỉ bệnh một ngày nữa. Họ tìm đến nhà của Tâm, kiến trúc sư thuộc loại giỏi của công ty ngày xưa. Sau khi nghe Vân thuật lại những lần nhìn thấy hồn ma của cô gái, Tâm mới gật gù xác nhận: - Cũng chính vì hồn ma ấy mà tôi xin chuyển công tác. Nhưng không dám nói ra vì sợ ảnh hưởng đến anh chị em đồng nghiệp. Diễm rụt vai, nói khẽ như sợ có một nhân vật thứ tư nghe thấy:<br />
<br />
&nbsp;- Trời ơi! Sao anh Tâm ác vậy. Cũng may là ngoài Vân ra trong phòng chưa có ai bị cô ta nhát.<br />
<br />
Còn tiếp... <a href="http://www.truyenmavn.com/">Truyen Ma</a></p>
</div>
<script type='text/javascript'>
createSummaryAndThumb("summary7810213225941575998","Oan Hồn Cô Thư Ký","http://www.truyenmavn.com/2012/06/oan-hon-co-thu-ky.html","http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma","0","honggiang","Truyện ma");
</script>
<div style='clear: both;'></div>
</div>
<div class='post-footer'>
<div class='post-footer-line post-footer-line-1'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-2'>
</div>
<div class='post-footer-line post-footer-line-3'>
<span class='post-location'>
</span>
</div>
</div>
</div>
</div>

        </div></div>
      
<!-- google_ad_section_end -->
</div>
<div class='blog-pager' id='blog-pager'>
<span id='blog-pager-older-link'>
<a class='blog-pager-older-link' href='http://www.truyenmavn.com/search?updated-max=2012-06-23T20:14:00-07:00&amp;max-results=7' id='Blog1_blog-pager-older-link' title='Bài đăng Cũ hơn'>Bài đăng Cũ hơn</a>
</span>
<a class='home-link' href='http://www.truyenmavn.com/'>Trang chủ</a>
</div>
<div class='clear'></div>
<div class='blog-feeds'>
</div>
</div><div class='widget Label' id='Label1'>
<h2>Truyen Ma Hay Nhat</h2>
<div class='widget-content list-label-widget-content'>
<ul>
<li>
<a dir='ltr' href='http://www.truyenmavn.com/search/label/Truy%E1%BB%87n%20ma'>Truyện ma</a>
<span dir='ltr'>(24)</span>
</li>
</ul>
<div class='clear'></div>
<span class='widget-item-control'>
<span class='item-control blog-admin'>
<a class='quickedit' href='//www.blogger.com/rearrange?blogID=3981719082157306951&widgetType=Label&widgetId=Label1&action=editWidget&sectionId=main' onclick='return _WidgetManager._PopupConfig(document.getElementById("Label1"));' target='configLabel1' title='Chỉnh sửa'>
<img alt='' height='18' src='http://img1.blogblog.com/img/icon18_wrench_allbkg.png' width='18'/>
</a>
</span>
</span>
<div class='clear'></div>
</div>
</div><div class='widget HTML' id='HTML2'>
<div class='widget-content'>
<a href="http://phomuaban.net/" title="pho mua ban" rel="dofollow" target="_blank">pho mua ban</a>

<a href="http://doctruyenvn.net/truyen-nguoi-lon/" title="truyen nguoi lon" rel="dofollow" target="_blank">truyen nguoi lon</a>
</div>
<div class='clear'></div>
<span class='widget-item-control'>
<span class='item-control blog-admin'>
<a class='quickedit' href='//www.blogger.com/rearrange?blogID=3981719082157306951&widgetType=HTML&widgetId=HTML2&action=editWidget&sectionId=main' onclick='return _WidgetManager._PopupConfig(document.getElementById("HTML2"));' target='configHTML2' title='Chỉnh sửa'>
<img alt='' height='18' src='http://img1.blogblog.com/img/icon18_wrench_allbkg.png' width='18'/>
</a>
</span>
</span>
<div class='clear'></div>
</div></div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div id='mobile-footer-wrapper'>
<h1><a href='http://www.truyenmavn.com'>Truyen Ma</a></h1>
<b>Truyen Ma Co That</b>
<img alt='truyen ma, truyen kinh di' height='0' src='#' width='0'/>
<div class='clear'></div>
</div>
<div class='clear'></div>
</div>
<div itemscope='' itemtype='http://schema.org/Recipe' style='display:none !important;'>
<span itemprop='name'>Truyen Ma</span>
<img alt='truyen ma' itemprop='image' src='http://doctruyenvn.net/wp-content/uploads/2012/05/truyen-ma-hay1.jpg'/>
<div id='static_rating' itemprop='aggregateRating' itemscope='' itemtype='http://schema.org/AggregateRating'><span itemprop='ratingValue'>9.8</span><span itemprop='bestRating'>10</span><span itemprop='ratingCount'>4899</span>
<span class='by-author'>
<span class='sep'> Designed by </span>
<span class='author designed'><a class='url_beponline' href='https://plus.google.com/u/0/100688033050019750504/about/' rel='author'>Truyenma</a></span></span></div>
</div>
<script type="text/javascript">
if (window.jstiming) window.jstiming.load.tick('widgetJsBefore');
</script><script type="text/javascript" src="//www.blogger.com/static/v1/widgets/3520416400-widgets.js"></script>
<script type='text/javascript'>
if (typeof(BLOG_attachCsiOnload) != 'undefined' && BLOG_attachCsiOnload != null) { window['blogger_templates_experiment_id'] = "templatesV1";window['blogger_blog_id'] = '3981719082157306951';BLOG_attachCsiOnload(''); }_WidgetManager._Init('http://www.blogger.com/rearrange?blogID\x3d3981719082157306951','//www.truyenmavn.com/','3981719082157306951');
_WidgetManager._SetPageActionUrl('http://www.blogger.com/display?blogID\x3d3981719082157306951','APq4FmDholr7lAaXa8FgmodD3DR5KKfNAnjlntK-bAs2gcxLDWepH8PRrsfZH7UAQMyykyjjwnN0xTbU6_9GRaQdF3PlkVpq6DbObo9Qf2w4FkrBlKcEpQY\x3d','AOuZoY5F3ysJ0Djs_RkbJZ_pZpuv-nzTwg:1346470695015');
_WidgetManager._SetDataContext([{'name': 'blog', 'data': {'blogId': '3981719082157306951', 'bloggerUrl': 'http://www.blogger.com', 'title': 'Truyen Ma Online', 'pageType': 'index', 'url': 'http://www.truyenmavn.com/', 'canonicalUrl': 'http://www.truyenmavn.com/', 'canonicalHomepageUrl': 'http://www.truyenmavn.com/', 'homepageUrl': 'http://www.truyenmavn.com/', 'blogspotFaviconUrl': 'http://www.truyenmavn.com/favicon.ico', 'enabledCommentProfileImages': true, 'adultContent': false, 'analyticsAccountNumber': '', 'searchLabel': '', 'searchQuery': '', 'pageName': '', 'pageTitle': 'Truyen Ma Online', 'encoding': 'UTF-8', 'locale': 'vi', 'isPrivate': false, 'isMobile': false, 'isMobileRequest': false, 'mobileClass': '', 'isPrivateBlog': false, 'languageDirection': 'ltr', 'feedLinks': '\74link rel\75\42alternate\42 type\75\42application/atom+xml\42 title\75\42Truyen Ma Online - Atom\42 href\75\42http://www.truyenmavn.com/feeds/posts/default\42 /\76\n\74link rel\75\42alternate\42 type\75\42application/rss+xml\42 title\75\42Truyen Ma Online - RSS\42 href\75\42http://www.truyenmavn.com/feeds/posts/default?alt\75rss\42 /\76\n\74link rel\75\42service.post\42 type\75\42application/atom+xml\42 title\75\42Truyen Ma Online - Atom\42 href\75\42http://www.blogger.com/feeds/3981719082157306951/posts/default\42 /\76\n\74link rel\75\42EditURI\42 type\75\42application/rsd+xml\42 title\75\42RSD\42 href\75\42http://www.blogger.com/rsd.g?blogID\0753981719082157306951\42 /\076', 'meTag': '\74link rel\75\42me\42 href\75\42http://www.blogger.com/profile/18312155775048459616\42 /\76\n', 'openIdOpTag': '\74link rel\75\42openid.server\42 href\75\42http://www.blogger.com/openid-server.g\42 /\76\n\74link rel\75\42openid.delegate\42 href\75\42http://www.truyenmavn.com/\42 /\76\n', 'imageSrcTag': '', 'latencyHeadScript': '\74script type\75\42text/javascript\42\76(function() { var a\75window,c\75\42jstiming\42,d\75\42tick\42;var e\75function(b){this.t\75{};this.tick\75function(b,o,f){f\75void 0!\75f?f:(new Date).getTime();this.t[b]\75[f,o]};this[d](\42start\42,null,b)},h\75new e;a.jstiming\75{Timer:e,load:h};if(a.performance\46\46a.performance.timing){var i\75a.performance.timing,j\75a[c].load,k\75i.navigationStart,l\75i.responseStart;0\74k\46\46l\76\75k\46\46(j[d](\42_wtsrt\42,void 0,k),j[d](\42wtsrt_\42,\42_wtsrt\42,l),j[d](\42tbsd_\42,\42wtsrt_\42))}\ntry{var m\75null;a.chrome\46\46a.chrome.csi\46\46(m\75Math.floor(a.chrome.csi().pageT));null\75\75m\46\46a.gtbExternal\46\46(m\75a.gtbExternal.pageT());null\75\75m\46\46a.external\46\46(m\75a.external.pageT);m\46\46(a[c].pt\75m)}catch(n){};a.tickAboveFold\75function(b){var g\0750;if(b.offsetParent){do g+\75b.offsetTop;while(b\75b.offsetParent)}b\75g;750\76\75b\46\46a[c].load[d](\42aft\42)};var p\75!1;function q(){p||(p\75!0,a[c].load[d](\42firstScrollTime\42))}a.addEventListener?a.addEventListener(\42scroll\42,q,!1):a.attachEvent(\42onscroll\42,q);\n })();\74/script\076', 'mobileHeadScript': '', 'view': '', 'dynamicViewsCommentsSrc': '//www.blogblog.com/dynamicviews/4224c15c4e7c9321/js/comments.js', 'dynamicViewsScriptSrc': '//www.blogblog.com/dynamicviews/04452fcc9c8aa994'}}, {'name': 'skin', 'data': {'vars': {}, 'override': ''}}, {'name': 'view', 'data': {'classic': {'name': 'classic', 'url': '/?view\75classic'}, 'flipcard': {'name': 'flipcard', 'url': '/?view\75flipcard'}, 'magazine': {'name': 'magazine', 'url': '/?view\75magazine'}, 'mosaic': {'name': 'mosaic', 'url': '/?view\75mosaic'}, 'sidebar': {'name': 'sidebar', 'url': '/?view\75sidebar'}, 'snapshot': {'name': 'snapshot', 'url': '/?view\75snapshot'}, 'timeslide': {'name': 'timeslide', 'url': '/?view\75timeslide'}}}]);
_WidgetManager._RegisterWidget('_NavbarView', new _WidgetInfo('Navbar1', 'navbar', null, document.getElementById('Navbar1'), {}, 'displayModeFull'));
_WidgetManager._RegisterWidget('_HTMLView', new _WidgetInfo('HTML1', 'main', null, document.getElementById('HTML1'), {}, 'displayModeFull'));
_WidgetManager._RegisterWidget('_BlogView', new _WidgetInfo('Blog1', 'main', null, document.getElementById('Blog1'), {'cmtInteractionsEnabled': false, 'lightboxEnabled': true, 'lightboxModuleUrl': '//www.blogger.com/static/v1/jsbin/4190998694-lbx_vi.js', 'lightboxCssUrl': '//www.blogger.com/static/v1/v-css/228702327-lightbox_bundle.css'}, 'displayModeFull'));
_WidgetManager._RegisterWidget('_LabelView', new _WidgetInfo('Label1', 'main', null, document.getElementById('Label1'), {}, 'displayModeFull'));
_WidgetManager._RegisterWidget('_HTMLView', new _WidgetInfo('HTML2', 'main', null, document.getElementById('HTML2'), {}, 'displayModeFull'));
</script>
</body>
<!--truyen ma, truyen kinh di, truyen ma co that-->
</html>
Go to top

About QuoBuzz.com

Our site strives to provide helpful information to our readers.  By offering not only fact-based whois information, but also an informative overview of each website, we seek to give you a broad view of how each site operates.  Every day our writers and researchers work together to find all of the most up-to-date information about each website we feature.  Our goal is to create a space where you will gain the most information for your time, because in our view, our time is spent saving others’ time.  Rather than spending hours scouring the web for the information you seek, you will be able to find it all in one well-organized space, allowing you more time to enjoy browsing the web at your leisure.

Read on

What they say about us!

This site has been a great resource for me. The ease of use, wide variety of information, as well as the great layout are a refreshing change to the standard, bulky sites I have used in the past. Here I am able to find everything I need in one site, without spending hours sifting through little bits of information across the Internet. This has led to improving my own productivity, because I spend far less time searching all over the place for the content I need. I definitely see a strong future for this site and will continue to use it for my needs.

eRic000 - eRic Design

More...

Last checked domains